Top 9 Bài văn nhập vai người lính kể lại bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy hoặc là nhất cùng binhphuoc

Top 9 Bài văn nhập vai người lính kể lại bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy hoặc là nhất

2tám-0tám-trong năm này 9 một3 0 0

Báo quạti

Bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy là một bài thơ hoặc là viết vào năm một97tám, ba năm tiếp theo ngày giquan ải phóng trọn vẹn miền Nam, được thi sĩ viết tại Thành phố Xì Gòn in trong tập “Ánh trăng”. Tác phẩm là sự nhắc nhtại về trong những năm tháng gian khó từng qua của thời đại dòng thường người lính gắn liền bó với đương nhiên giang san phân mộc mạc và hiền lành hậu. quậnua đó, tác kém cỏi chất lượng tăng cao muốn nhắn gửi tới người theo dõi hãy sống thủy chung, ân tình với quá khứ. Mời những những những người chơi theo dõi xem thmượt một đôi bài văn nhập vai người lính kể lại bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy mà Toplist từng tổng hợp trong bài luận sau.

một


Thai Ha

Bài xem thmượt số một

Đời người cứ như một lữ tương đốich lang bạt trong chặng đường tìm tòi những chân độ quý hiếm của dòng mình. Là một người lính, du trong trận đấu vì như thế vận mệnh dân tộc phiên bản địa hoặc là lúc trtại về với thời đại dòng thường dòng thường, tôi đều luôn nhìn thấy những chân độ quý hiếm riêng của dòng mình. Vâng, thời đại dòng thường dù stại hữu bao biến thiên, bao thoặc là thế đổi thì những gì từng gắn liền bó với ta từ tấm nhỏ bé xíu, những gì từng gắn liền bó thủy chung thì ko thể nào pnhị nhạt được…..Đó stại hữu phquan ải là vầng trăng nghĩa tình ko?

Tôi vẫn nhớ, ngày tôi vẫn nhỏ, tôi được sống trong sự hoà ưng ý với đương nhiên. Đó là đồng cỏ trquan ải thời gian dài ngút, là loại sông nơi những trẻ thơ thường tắm mát, là những bờ hồ ko rõ được đâu là yếu ớt tố kết thúc. Những nơi ấy từng để lại trong tôi bao kỉ niệm khắc sâu vào tâm trí. Rồi lúc cuộc đấu tranh xẩy ra, tôi lại gắn liền bó dòng mình với cùng mỗi lượngg ko đương nhiên mới- đó là rừng. Và tôi chẳng rõ được tự động lúc nào, nơi đương nhiên cưu mang trong mình tôi đó, từng stại hữu một vầng trăng thành tri kỉ!

Hồi ấy, tôi nhớ rằng mình sống rất hồn nhiên, vui tươi với cỏ cây. Thiên nhiên vô tư, Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi cũng vô tư. Chúng tôi coi nhau là những những người chơi bè, là tri ki và sẽ mãi gắn liền bó cùng mọi người trong nhà ko thể nào tách xa. Tôi cứ đối với là, tôi sẽ ko rõ được bao giờ quên được vầng trăng nghĩa tình, thủy chung đó.

Nhưng rồi, đó chỉ là trí tuệ của thutại nào trẻ thơ, không thể va quệt nhiều với thời đại dòng thường bộ phậnn bề. Rời xa thời đại dòng thường đương nhiên nơi đồng quê, tôi dần lbấm sân vào thời đại dòng thường nơi TP.. Cuộc sống mới với những thoặc là thế đổi mới về hợp chất, với việc hoang phí về từng thứ lúcến đối với đối với việc hồn nhiên, vô tư, lúcến đối với đối với tấm lòng coi vầng trăng như người những những người chơi tri kỉ, ko thể tách rời của tôi cũng vì như thế vậy mà thoặc là thế đổi theo. Mỗi lần vầng trăng trải qua ngõ mà tôi lại cứ dửng dưng, coi như đó là một người lạ lẫm, ko hề quen rõ được gì cả, những kỉ niệm thời trước như vô vẫn…

Và rồi, stại hữu một lần, TP. nơi tối tại mất dòng dòng điện năng. P.hòng tôi sống bỗng nhiên tối om. Không vẫn những ánh đèn sáng sủa khí tỏa ra mọi địa điểm. Lúc ấy, vầng trăng đột ngột trải qua. Tôi vội ngước lên nhìn vầng trăng. Trăng vẫn tròn vành vạnh như thutại nào. Trăng vẫn tỏa sáng sủa từng ngõ ngóc như thutại tôi vẫn tấm nhỏ bé xíu. Có loại gì đó bâng khuâng… Bao kỉ niệm thutại nhỏ bé xíu lại ùa về trong tâm trí tôi. Tôi lại nhớ về những thời trước, thutại tôi vẫn sống hồn nhiên, thutại vẫn sống nghĩa tình, coi vầng trăng như người những những người chơi tri kỉ của tớ.

Nhưng…. ánh trăng lại cứ lặng phăng phắc, như chẳng phải trách rưới rưới tôi sự vô tình. Chính sự lặng lặng ấy lại lúcến đối với đối với tôi rung mình tâm ý, tâm ý về sự quy đổi trong chính phiên bản thân mình mình. Trăng gắn liền bó nghĩa tình ko hưtạing thụ vbấm đề gì vậy mà stại hữu lúc tôi lại quên lãng nó. Trăng ko hề trách rưới rưới giận tôi vbấm đề gì…. Trăng thực vị tha…

Cuộc sống mãi mãi stại hữu sự quy đổi, nhiều lúc những quy đổi đó tới lúcến đối với đối với mọi người cũng ko thể xem. Hay mãi mãi rõ được trân trọng những chân độ quý hiếm của thời đại dòng thường, mãi mãi rõ được trân trọng những gì từng gắn liền bó với mọi người. Đừng để tới lúc cục bộ phận mất đi rồi, ta mới xem đâu là thứ đáng trân trọng, lúc đó, cục bộ phận từng quá muộn. Hãy mãi mãi nhớ, mãi mãi rõ được quý trọng bao độ quý hiếm của thời đại dòng thường!

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ


2


Thai Ha

Bài xem thmượt số 2

Tôi từng là một người lính trưtạing thành và trưtạing thành và cứng cáp trong tương đốing chiến, tôi từng cầm súng đáp ứng đảm bảo an toàn đối với thời đại dòng thường của những người dân thân và giành song lập đối với dân tộc phiên bản địa. Đó là những tháng ngày thực sự gian truân nhưng cũng thực sự ý nghĩa sâu sắc tương đốii niệm tôi. Btạii đó là những tháng ngày tôi cùng số đông hành vi, cùng số đông sẻ chia những gian kcọp rưa rứa những nụ mỉm cười của thời đại dòng thường nơi mặt trận.Tôi vẫn thường nghĩ rằng đó là những kí ức mà tôi sẽ mang trong mình theo suốt dòng, sẽ khắc khoquan ải trong tâm trạng tôi nhưng thực tiễn thì ko phquan ải vậy. Khi giang san được song lập, tôi sống trong một yếu ớt tố thực trạng mới, trước guồng quay của thời đại dòng thường tôi nhường như gạt tháo những kí ức xưa của tớ, lúc bang hoàng xem thì chỉ stại hữu lại sự đau xót, giay dứt khôn nguôi.

Tôi sinh ra và to lên phía trên một vùng quê nghèo, nơi quả đât sống cấu kết, phụ vươngn hòa với đương nhiên. Cuộc sống của tôi nối sát với mức ko của sông nước, rừng núi. Khi từng trưtạing thành và trưtạing thành và cứng cáp hơn rồi thì tôi đi lính, vào mặt trận thời đại dòng thường cực kì gian truân, thiếu thốn. Người có một không hai mãi mãi tại tôi san sớt những buồn vui buồn phiền lành, người mãi mãi sát cánh đồng hành cùng tôi trong mọi cuộc tiến quân thâu tối, đó ko phquan ải ai tương đốic mà đó chính là vầng trăng. Cuộc sống của tôi mãi mãi nối sát với vô tình, những kỉ niệm tuổi thơ, kỉ niệm của những ngày hành vi cũng nối sát với những thương hiệu bất tử ấy của vô tình. Tôi trước đó không thể từng đối với là mình rất stại hữu thể gạt tháo những kí ức, những người dân những những người chơi sát cánh đồng hành trong tháng ngày gian kcọp nhất ấy, tuy nhiên tôi từng stại hữu những lúc gạt tháo thời đại dòng thường hồn nhiên, chân chất nguy cấp nhất của dòng người ấy.

Chiến tranh qua đi, hòa suy bình lập lại tôi trtại về với thời đại dòng thường của tớ, thời gian hiện tại lúc thời thế từng thoặc là thế đổi, tôi cũng đều luôn phải stại hữu mỗi thời đại dòng thường mới với những quy đổi mới. Đó là thời đại dòng thường nơi thành thị tấp nập, nối sát với thời đại dòng thường của tôi ngay thời gian lúc này ko vẫn là một sông, đồng, bể mà đó là những mái ấm tăng cao tầng liền kề, những trang trọng nơi thành thị ồn ào, tấp nập. Ngay cả vầng trăng nghĩa tình hoặcờng như trôi vào quên lãng, để lúc đi phía trên đường, tôi và người những những người chơi tri kỉ ấy bỗng nhiên chốc trtại thành những người dân ngoài qua đường.

Đến thời gian hiện tại nghĩ lại tôi mới thấy loại lượngg nhữngh kinh khủng mà lượngg ko sống tạo ra, nó lúcến đối với đối với đối với quả đât vô tình gạt tháo những kí ức, những kỉ niệm và những người dân tri kỉ, đúng thật lời nói “xa mặt nhữngh lòng”, những thứ ko tại bên ta, ko vẫn tốt tới thời đại dòng thường của ta thường tạo ra một lượngg nhữngh vô hình dung, lượngg nhữngh ấy thực hiện đối với quả đât và những kỉ niệm xa nhau, nhường như ngừng nứt trọn vẹn hoảng sợi dây cáp tương tác quan trọng trước đó.

Tôi ko đổ quạti trọn vẹn đối với yếu ớt tố thực trạng sống mà trách rưới rưới mình vô tình nhiều ko con số giới hạn lại tại đó phái nữa, tôi từng ko thống trị được chính mình, trong tầm xoay của thời đại dòng thường mới, tôi vô tình bị cuốn vào đó mà quên không còn đi những kỉ niệm, những nghĩa tình từng stại hữu trong quá khứ. Để lúc những trang trọng của thời đại dòng thường mới chợt tắt tôi mới sững sờ xem thứ nguy cấp mà tôi từng vô tình quên lãng.

Vào buổi tối hôm ấy, lúc đang ngồi xem truyền hình thì đùng một chiếc đèn khí trong căn phòng vụt tắt, đèn khí buyn- đinh tối om, theo thói quen cũng đều luôn rất stại hữu thể là phiên bản năng ko tồn tại vbấm đề khiếu nại tất nhiên, tôi vội tới bên hành lang cửa số và mtại nhị ô cửa ra. Lúc ấy trong đầu tôi chỉ stại hữu tâm ý là tìm chút độ sáng sủa từ bên phía ngoài, nhưng tôi ko rõ được chính loại mtại cửa số trời ấy từng lúcến đối với đối với đối với những kí ức như dòng thác lũ chảy về trong tâm trạng của tôi, gợi ý đối với tôi về những kỉ niệm từng qua, là một lời nhắc nhtại về sự vô tình của tôi trong mức chừng time qua. Hình ảnh vầng trăng tròn hình thành số một lúcến đối với đối với đối với tôi ngỡ ngàng, đối vớiáng ngợp và stại hữu chút gì đó nhức nhối, giay dứt như xem thứ cực kì nguy cấp mà mình lỡ quên lãng.

Đối diện với vầng trăng tròn, tôi như phát hình thành những kỉ niệm, những nghĩa tình từng qua trong mức chừng time quá khứ, vì như thế vậy mà phát hình thành vầng trăng tôi như tự động soi chiếu được sự vô tâm hững hờ của chính phiên bản thân mình mình, là từ sống thời gian dài ngắn liền tôi chợt xem những ân tình, những kỉ niệm vẫn hiện thị lên trong thời đại dòng thường của tôi, nhưng btạii mẫu mã vô tình nhất tôi từng quên lãng đi nó, để thời gian hiện tại lúc trí tuệ được thì tôi lại thấy cực kì nhức nhối, xót xa. Tất cả những kí ức ùa về, những thương hiệu của tuổi thơ, những người dân những những người chơi gắn liền bó thân thiết, rừng, sông, bể cũng cũng dạt dào trtại về như nhắc nhtại tới sự vô tình của tôi.

Vầng trăng như hình tượng của những kỉ niệm, những nghĩa tình, ân tình. Tôi xót xa xem rằng những nghĩa tình lúc xưa của vầng trăng vẫn vẹn nguyên, vẹn nguyên như loại vành vạnh của tầm vóc vẻ của vầng trăng. Vầng trăng mang trong mình theo nghĩa tình vẫn mãi mãi tôi nhưng tôi lại quá vô tình lúc quên lãng đi người những những người chơi tri kỉ cùng rõ được từng nào kỉ niệm. Ánh trăng trầm lặng ko vẫn chân thực như xưa, sự lặng lặng như chính phiên bản án tố cáo sự vô tâm hững hờ của tôi, tôi rung mình xem tôi từng gạt tháo thứ nghĩa tình sâu nặng nề nhất của thời đại dòng thường mình.

Tôi từng trquan ải nghiệm từng quên lãng và được dị ứng dậy những phần kỉ niệm, thứ cảm biến xót xa giay dứt ấy lúcến đối với đối với đối với tôi thức tỉnh, tôi hối hận vì như thế sự vô tình của tớ, vì như thế vậy mọi người hãy sống nghĩa tình, và chớ rõ được bao giờ gạt tháo những kỉ niệm, vì như thế đó là sống thời gian dài kỷ niệm của phòng mọi người.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

3


Thai Ha

Bài xem thmượt số 3

Sau lúc giang san thống nhất, tôi giquan ải ngũ trtại về quê nhà. Ba năm tiếp theo, tôi chuyển lên TP. sinh sống cùng những con tôi. Thú thực, tôi vẫn thích sống tại quê nhà hơn. Nhưng những con tôi cứ bảo ko tồn tại ai đỡ đần nên tôi đành nghe theo.

Cuộc sống nơi TP. đầy tiện nghi. Các con tôi đều luôn là công chức, viên chức cả nên chẳng thiếu thứ gì. Vừa bước rời khỏi thời đại dòng thường gian truân của cuộc đấu tranh vậy đó quả là thời đại dòng thường đáng ước mong. Tôi tận thưtạing cục bộ phận những ngọt ngào và ngọt ngào của thời đại dòng thường ấy. Không vẫn lo âu, ko vẫn mất ngủ, ko vẫn nghe tiếng pháo ì ầm từng tối. Tôi tận thưtạing những giấc mộng tkhô hanh suy bình và những bữa ăn hầu không còn và nkhô hanh gọn chóng gạt tháo từng kcọp nmọi ngườic xưa kia. Mà nhớ để thực hiện loại gi. Chiến tranh từng trải qua, chỗ bị thương xưa cũng từng lành rồi.

Tưtạing tôi từng mãi mãi gạt tháo cục bộ phận, mãi mãi ngủ quên trong môi trường sống tiện nghi và kém cỏi chất lượng tăng cao tạo này. Tưtạing độ sáng sủa trang trọng của phố thị sẽ chôn chặt dòng tôi trong tư tường ngăn vôi kín mtối thiểu, bình an và tin yêu nhưng giá rét. Nhưng ko! Một tối nọ, nó từng tới, loại vầng trăng nghĩa tình năm xưa, dị ứng hồn tôi trong cơn mộng hão huyền.

Đó là một tối TP. bỗng nhiên cúp dòng dòng điện năng. Cúp dòng dòng điện năng tại TP. ko phquan ải là một trong các việc hiếm bắt gặp. Nhưng tối ấy, lúc độ sáng sủa kém cỏi chất lượng tăng cao dối kia vụt tắt, căn phòng rớt vào bóng tối. Tôi vội bật tung hành lang cửa số tìm chút khí trời thì bất thần, độ sáng sủa của vầng trăng tràn vào khắp căn phòng. Ánh sáng sủa phóng thẳng vào cặp mắt, chiếu rọi vào hồn tôi. Ôi loại thứ độ sáng sủa rất sắp gũi và kì lạ ấy trquan ải một tấm sáng sủa mờ mờ phía trên nền gạch nhấp nhân oáng. Tôi ngẩng đầu nhìn đăm đăm lên trời tăng cao. Bầu trời thực rộng rãi to. Bầu trời thực trong trẻo. Vầng trăng tròn ngự trị khắp một miền lượngg ko rộng rãi to. dường như như nó đang stại hữu cả TP., cả khung trời tăng cao tới vô tận.

Chợt nhớ tới bài thơ xưa của Lý Tệ Bạch:

“Đầu giường ánh trăng rọi

Ngỡ mặt đất phủ sương

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng sủa

Cúi đầu nhớ cố quốc”.

Ánh trăng hiền lành hòa soi rọi lòng tôi, mơn man như stại hữu loại gì đó đang xoa nhẹ khắp người. ÁNh trăng gợi nhớ tới những thời trước tháng cũ. Ánh trăng ấy từng theo tôi tới suốt thời đại dòng thường. Thutại thiếu thời chốn quê xưa, trăng đi vào thời đại dòng thường như người những những người chơi thâm tình cố hữu. Tôi nhớ tới những tối trăng tkhô hanh suy bình phía trên dòng sông. Vầng trăng tăng cao thập thòa độ sáng sủa trong dòng sông sâu thoắm, mơ huyền trong tiếng chùa vọng xa. Tôi nhớ những tối trăng tát nước phía trên đồng. Ánh trăng vàng cứ chấp chới, vỡ rồi liền lại theo nhịp cầu đưa. Hay ánh trăng ma quái khu nghĩa trang sau xã mà bọn nhỏ Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi thường hoặc là ctương đối trốn tìm sau ấy.

Vầng trăng ấy gắn liền chặt vào dòng tôi, không còn quãng dòng tuổi thơ phía trên đồng dưới bể. Nhiều tối nằm phí dưới ánh trăng sáng sủa, nghe tiếng chlặng kêu mà đắng lòng đắng dạ. Đất nước đang cuộc đấu tranh. quậnuê hương hiện giờ đang bị giầy xéo dưới bom đạn của địch thủ, đau thương rõ được mấy. Tôi nhìn trăng. Trăng cũng nhìn tôi. Cả nhị lặng lặng ko nói nên lời nhưng thâu tóm rõ sâu xa lòng nhau.

Tháng sau, tôi lên hành trình đi hành vi. Trăng cũng theo tôi lên rừng lên núi. Trquan ải qua bao trận đấu chinh trăng vẫn tôi, thủy chung và nghĩa tình. Trăng soi rọi bước tiến quân tối rừng sâu thoắm. Trăng nhẩy vào trận đấu đấu. Trăng xung phong mtại lối dẫn đường quân ta tiến tới. Trăng tiến công vào địch thủ. Trăng là kẻ đồng chí, số đông của Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi.

Nhiều tối, thân rừng sâu tkhô hanh tĩnh, nằm phía trên võng dù, thân đường tiến quân, nhìn ánh trăng sáng sủa phía trên trời tăng cao bỗng nhiên nhớ quê nhà thiết tha. Ánh trăng hiền lành hòa thân trời tăng cao xanh, độ sáng sủa vằng vặc soi khắp núi rừng. Tôi ước gì mai này lúc địch thủ bị phá hủy, tôi trtại về quê thi công thời đại dòng thường mới. Cuộc sống với với loại cày con trâu. Ngày ngày cuốc vườn trồng rau, tối tối uống cốc trà ấm, ngắm vầng trăng tròn. Cuộc dòng như thế đủ thú nhiều rồi.

Ánh trăng chiếu rọi vào nơi tôi nằm như đồng cảm và yên ủi tôi. Ánh trăng thâu tóm rõ sâu xa lòng tôi, tới xoa nhẹ lần đau trong trái tlặng tôi. Trái tlặng chất chứa hận thù. Tôi thầm hứa với trăng tăng cao sẽ siêu người hùng hành vi tới lúc giang san tinh khiết bóng giặc thù. Cuộc sống tươi xinh đang chờ tôi. Người thân đang ngóng đợi tôi. Nước mắt tôi chợt bâng khuâng lúc nghĩ như thế.

Than ôi! Có ai ngờ, lúc trận đấu kết thúc, lời hứa hẹn năm xưa tôi từng gạt tháo từ rõ được bao giờ. Cách rời khỏi cuộc đấu tranh, tôi rớt vào hiện trạng hụt hẫng. Một phần vì như thế quá vui mừng và ấm áp. Một phần vì như thế tôi trtại về với thời đại dòng thường thường ngày với những buộc ràng mới. Cuộc sống hợp chất hầu không còn, tiện nghi lúcến đối với đối với tôi say mê tận thưtạing để bù đắp lại từng nào năm vất vả nơi rừng thiêng nước độc. Nhiều lúc kế cận tử sinh, tưtạing sẽ ko thể trtại về để họp mặt vợ hiền lành con thơ.

Công việc mới trong thời gian dựng xây giang san xử lý thành phẩm cuộc đấu tranh lúcến đối với đối với tôi cũng tất bật tối ngày. Hết đi sớm lại về muộn lúcến đối với đối với tôi ko vẫn sống thời gian dài để nghĩ ngợi. Hình bóng quê nhà và vô vàn kỉ niệm tuy vậy vẫn tồn tại tại trong trái tlặng tôi nhưng từ thời gian dài từng bị khép lại, giấu kín. Đô thị phồn vinh, diễm kiều, ánh đèn sáng sủa color nhấp nhân oáng soi rọi khắp mặt đất, khắp khung trời. Vầng trăng nghĩa tình năm xưa vẫn tiếp tục từng tối trải qua khung trời. Nhưng sắp như tôi ko hề hoặc là rõ được.

Tôi ngửa mặt lên nhìn vầng trăng. Trăng nay vẫn thế, vẫn tròn trịa và tỏa sáng sủa. Hình như stại hữu loại gì đó đang bâng khuâng. Trong lòng tôi bỗng nhiên hiện rõ thương hiệu quê nhà thương yêu. Từng cánh đồng, từng ngọn núi, sông bỗng nhiên trtại về ồ ạt. Bất chợt tôi bật khóc. Giọt nước mắt lăn thời gian dài phía trên má mát rượi.

Đó là nước mắt xót xa những tháng thời trước cũ. Giọt nước mắt hối hận lúc xem xưa nay tôi từng hững hờ với quá khứ nghĩa tình, hững hờ với vầng trăng thủy chung. Dù Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi, những người dân lính, từ thời gian dài từng ko hề nhớ tới. Nhưng vầng trăng bao năm vừa qua vẫn ko quy đổi. Trăng vẫn mãi mãi tại cạnh Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi, dõi theo Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi. Trăng nghĩa tình thủy chung vẫn Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi lại vô tình, giá buốt nhạt nó nó.

Ánh trăng lặng lặng phăng phắc, ko nói gì. Đó là sự lặng lặng nghimượt khắc nhắc nhtại tôi về quá khứ đau thương nhưng nghĩa tình. Trăng ko ko dễ chịu, nghimượt nghị mà bao tạing càng lúcến đối với đối với tôi thmượt đau lòng. Tôi xem xưa nay tôi từng hững hờ với quá khứ, hững hờ với nỗi đau thương mà dân tộc phiên bản địa vừa trquan ải qua. Nhiều lần tôi từng tự động ngụy biện rằng khai triển xong tốt cách thức thực hiện thường ngày này là từng stại hữu công với giang san rồi. Và những gì tôi từng đạt được là vì sức lực mình ném ra, là trọn vẹn xứng danh.

Nhưng kì thực, đó là thutại nào đại dòng thường ích kỷ và vô tâm. Biết bao quả đât vẫn đang kín mất mát Chính btạii bom đạn của địch thủ vẫn vẫn sót lại, Chính btạii đói kcọp triền miên. Nỗi đau thương vẫn tồn tại âm ỉ trong tâm dân tộc phiên bản địa. Kẻ thù từng rời đi, nhưng thành phẩm của nó gây ra vẫn Sau đó gây tổn hại đối với hiểu thmượt rõ được bao người. Biết bao gia đình, bao quả đât không thể thể nhìn thấy được ấm áp. Cả dân tộc phiên bản địa đang gượng gập mình gắn liềng sức vượt lên. Còn tôi thì ngập ngụa, sướng vui trong môi trường sống hợp chất.

Càng tâm ý, tôi càng thấy hối quạti. Cảm ơn vầng trăng từng tương hỗ tôi thâu tóm rõ sâu xa và nhận rõ phiên bản thân mình mình. Tôi phquan ải thực hiện loại gi đó để xứng danh với dân tộc phiên bản địa. Tôi phải thực hiện loại gi đó để bù đắp lại tội quạti. Tôi phquan ải sống xứng danh với ý thức người lính trong thời đại mới, Sau đó tiền phong trong mọi trọng trách rưới gian truân nhất của dân tộc phiên bản địa. Chắc chắn rồi. Nhất định tôi phquan ải gắn liền bó mình với những trọng trách rưới của dân tộc phiên bản địa. Nhất định phquan ải rõ được trân trọng quá khứ và sống xứng danh với những gì tôi từng từng đạt được được. Cuộc sống này ko chỉ stại hữu dành riêng của riêng tôi mà dành riêng của cả dân tộc phiên bản địa, dành những quả đât hero từng góp sức không còn mình vì như thế song lập, tự động tại của tổ quốc

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

bốn


Thai Ha

Bài xem thmượt số bốn

Vào những ngày vào ngày nghỉ cuối tuần, tôi thường hoặc là ngồi xem sách, đó là một nhữngh để nghỉ ngơi tiếp tiếp theo mỗi tuần đi mọi ngườic mỏi mệt. Buổi sáng sủa chủ nhật hôm ấy, tôi vẫn xem sách như từng lúc thì bỗng nhiên bố tôi đi dạo. Tôi tương đối bất thần vì như thế một người tất bật như bố thường tranh thủ ngơi nghỉ tại trong nhà vào những ngày vào ngày nghỉ cuối tuần với những cách thức thực hiện từng thành thói quen như xem tivi, lướt web theo dõi hiện lên… Tôi quá đột ngột vội hỏi rằng nhị bố con sẽ đi đâu, bố mỉm cười mỉm:

– Đó là một nơi rất thú vị, lúc nào tới thì con sẽ rõ được.

Nghe bố nói vậy, tôi ko hỏi phái nữa và hào hứng sẵn sàng đi ngay. Tôi từng tưtạing tượng ra nào là khu vui chơi khu vui chơi vui chơi công viên, khu vui ctương đối… nhưng ko ngờ rằng đó lại là một quán café tại Hàng Buồm, Hồ Hoàn Kiếm thực kém cỏi chất lượng tăng caon dị với loại tên “Lính”. Tôi cảm biến tò mò và thú vị lúc lbấm sân vào. Đây là một quán café rất lạ mà tôi trước đó không thể từng đặt chân tới. Mọi vật trong căn phòng stại hữu loại gì đó rất linh nghiệm. Những loại ba-lô của những người lính, những loại nón cối, những khẩu pháo trường, áo chống đạn… Tất cả như đưa tôi trtại về với quá khứ của thutại nào cục đấu tranh bom rơi đạn nổ.

Tôi nhìn toàn cảnh căn phòng, tại đó ko tương đốic gì một “viện bảo vệ nhỏ” trưng bày những kỷ vật thời cục đấu tranh. Đang say sưa ngắm nhìn và ngắm nhìn bao bọc, chợt tôi thấy một chưng trung niên tầm tuổi bố tôi, bước ra chào hỏi và liên minh bố thân thương và sắp gũi. Sau đó, tôi mới rõ được đó là một trong những những từng buổi hứa hẹn trước của bố và một người những những người chơi hồi vẫn đi lính. quậnuán thường ngày thời gian hôm nay thực yên tĩnh mà stại hữu cảm biến như vô gian rộng rãi to thu nhỏ về một góc nơi ba quả đât đang thủ thỉ. Ba cốc cafe bốc tương đối ngùn ngụt, mtại đầu đối với cuộc thủ thỉ thân bố con tôi và người những những người chơi của bố.

Bố ra mắt với tôi rằng chưng tên Trung, là kẻ những những người chơi thân của bố thời chiến. Bố và chưng Trung từng tại cạnh bên nhau vượt lên bao gian truân, thách thức trong mọi năm tháng chống Mỹ quyết liệt. Thân oáng nhìn qua người những những người chơi của bố mình, tôi thấy dù btạii tuổi bố nhưng trông chưng già dặn hơn song phần. Khuôn mặt vuông chữ điền đi cùng những vết chân chlặng nơi viền mắt tạo ra một vẻ hiền lành hòa, từng trquan ải và stại hữu loại gì đó trầm lặng. Con người chưng hiện hữu lên một vẻ kém cỏi chất lượng tăng caon dị mà nghimượt trang đồng điệu với ko gian của quán cà phê kỳ lạ này. Đang mquan ải mê tâm ý chợt chưng Trung hỏi tôi:

– Chắc cháu vướng mắc về quán café này nhiều nhỉ?

Tôi liền đáp lại:

– Dạ, vâng ạ. Sao quán cà phê này lạ thế hả chưng?

Bác mỉm cười xòa, uống một ngụm cafe, tiếp lời:

– quậnuán cafe này với chưng ko phquan ải là một cửa hàng để Marketing Thương mại mà nó là nơi gìn dữ những kỉ niệm, hồi ức về trong những năm tháng ko thể nào quên.

“Thì ra là vậy” – Tôi tự động nói với chính mình. Tôi từng một phần hiểu được phần tiêu dùng mà bố dẫn tôi sắp tới đó. Thấy thú vị, tôi hỏi:

– Vậy tạo điểm nhbấm nguy cấp nhất của chưng về thời chiến là gì ạ?

Bác Trung ko vội replay, góc nhìn khuynh hướng về góc quán, tọa lạc những bức hình thời chiến. Đó là tấm hình của một vầng trăng tròn, xinh tới lạ thường. Vẫn nhìn vào đó, chưng nói với tôi in như đang tự động nói với chính mình:

– Đối với chưng cuộc đấu tranh ko phquan ải chỉ về thương hiệu bom rơi đạn nổ mà vẫn là một về thương hiệu một người những những người chơi nguy cấp từng tương hỗ chưng trí tuệ được ko tối thiểu vbấm đề về chân lí thời đại dòng thường – vầng trăng.

Tôi thân oáng quá đột ngột, nhường như theo dõi được vẻ sững sờ phía trên khuôn mặt tôi, chưng kể tiếp:

– Hồi nhỏ chưng sinh ra và to lên tại một miền quê mà nơi ấy stại hữu cục bộ phận những vẻ xinh đơn sơ, kém cỏi chất lượng tăng caon dị nhất của nông thôn VN. Nơi ấy stại hữu những đồng lúa, những dòng sông đi cùng hồ rộng rãi và cát trắng xóa. Vầng trăng từng gắn liền bó với chưng từ thời thơ ngốc, chưng rất stại hữu thể ngắm nhìn và ngắm nhìn loại độ sáng sủa hư ảo ấy tại từng nơi. Bác vẫn tồn tại nhớ, hồi nhỏ và từng buổi tối, chưng cùng những người dân những những người chơi của tớ ra phía bên phía ngoài hồ vui ctương đối. Ánh trăng phía trên mặt hồ sáng sủa lóng lánh in như đang lướt theo sóng vỗ vỗ vào bờ. Làn gió tcọpi dễ chịu mang trong mình theo loại vị mặn mòi của hồ cả, tiếng sóng hồ rì rào và vầng trăng tỏa sáng sủa lóng lánh từng tối mùa hạ mượt như nhung từng in dấu và tuổi thơ chưng. Rồi lúc đi bộ phận đợi, vầng trăng cũng lại nối sát với chưng. Chắc cháu sẽ đối với là thời đại dòng thường của một người chiến sỹ sẽ chỉ stại hữu súng đạn, khói lửa cuộc đấu tranh nhưng dòng lính cũng đều luôn phải stại hữu những lượngg sống thời gian dài ngắn liền rất trữ tình và thắm thiết. Những lúc ấy, vầng trăng là tri kỷ. Trăng từng mãi mãi sát cánh đồng hành với chưng phía trên những tuyến đường tiến quân ra trận, những buổi mọi ngườip đội, những lần phục kích chờ giặc. Nhờ stại hữu vầng trăng, những người dân lính như được tiếp thmượt sức khỏe thể chất, tcọpi bùng lên những ước mơ và mong ước hòa suy bình. Bác từng ngỡ rằng mình sẽ ko rõ được bao giờ quên người những những người chơi tâm tình ấy. Vậy mà…

Ngừng lại, nhường như tôi rất stại hữu thể nghe thấy một tiếng thtại thời gian dài nơi chưng. Im lặng, tôi chờ chưng nói tiếp:

– Sau lúc kết thúc cuộc đấu tranh, chưng lên TP. sinh sống. Khác với thời đại dòng thường kcọp cực nơi thôn quê thời chiến, thời đại dòng thường thành thị tiện nghi và tăng trưtạing rõ được bao. Ngày trước nhường như độ sáng sủa của vầng trăng là có một không hai, từng tối hè chỉ ao ước ngồi tại thềm nhà để ngắm trăng. Học cũng chỉ dưới độ sáng sủa lung linh huyền diệu ấy. Nhưng thời gian hiện tại từng tương đốic. Không phải tới trăng, từng sinh hoạt của quả đât đều luôn được rọi sáng sủa btạii đèn khí. Thế là chưng cũng không vẫn gì thói quen ngắm trăng phái nữa. Mỗi lúc tối xuống, vầng trăng hình thành, chưng cũng ko vẫn loại hào hứng kì vọng. Vầng trăng từng tạo hình người ngoài ko quen rõ được. Cho tới một hôm, cả tòa nhà nơi chưng sống bị mất dòng dòng điện năng. Căn phòng tối om, chưng vội bật tung hành lang cửa số, vầng trăng hình thành ngay số một chưng. Trong lòng chưng lúc ấy như stại hữu một xúc cảm dư sức tự động tin trào dân lúcến đối với đối với khóe mắt như stại hữu gì bâng khuâng. Nhìn thấy vầng trăng rất sắp gũi ấy, từng nào kỷ niệm ùa về. Những lượngh khắc ngắm trăng hình thành như lúc số một. Vầng trăng vẫn tròn đầy, vẫn lung linh mặc đối với sống thời gian dài stại hữu chảy trôi mặc đối với cục bộ phận những người dân dòng stại hữu quy đổi. Chỉ trong mức sống thời gian dài ngắn liền ấy, chưng từng hiểu ra được ko tối thiểu vbấm đề. Bác tự động trách rưới rưới tôi từng vô tâm, từng gạt tháo một người những những người chơi tri kỉ tri kỷ.

Giọng nói chưng trầm ấm, cặp mắt chưng đỏ hoe, stại hữu loại gì đó ngọt ngào. Có lẽ vì như thế chưng xúc động quá. Và như stại hữu một vbấm đề gì từng vỡ lẽ trong tâm trí tôi. Tôi hiểu rằng mình được sinh ra và to lên tại thời suy bình ko tóm rõ nhiều được loại gian truân lận kcọp thời chiến. Hạnh phúc, sự yên ấm ngày ngày thời gian hôm nay stại hữu được là nhờ có việc mất mát nương náu của rõ được rõ được bao người. Vì vậy, mình phquan ải rõ được nhìn lại quá khứ, tâm ý về những vbấm đề tôi từng thực hiện, về quý tương đốich bao bọc để cảm, để hiểu và để trân trọng những lượngg sống thời gian dài ngắn liền của ngày này.

Trước lúc nhị con bố con tôi về nhà, chưng Trung từng tặng tôi tranh vẽ vầng trăng của quán và ôn tồn dặn tôi rằng:

– Cuộc sống thời gian hiện tại bộ phậnn bề với rõ được từng nào tấp nập và gấp rút, quả đât ta đơn giản vô tâm, lãnh đạm với những độ quý hiếm cổ xưa, với quá khứ nghĩa tình. Đôi lúc cháu phquan ải rõ được nhìn “ngược”, sống chững lại, nghĩ theo hướng tương đốic đi và yêu kính nhiều ko con số giới hạn lại tại đó phái nữa.

Tôi liền nói cảm ơn với chưng vì như thế nhờ có stại hữu câu truyện của chưng ngày ngày thời gian hôm nay mà cô nhỏ bé xíu này từng stại hữu thmượt một bài mọi ngườic té ích trong thời đại dòng thường. Trên đường về nhà, tôi chợt nhớ tới một lời nói của phòng văn Nguyễn Minh Châu: “Xin quý tương đốich hãy tạm ngừng một phút loại nhịp sống mắc, chen lbấm để tự động tâm ý về chính mình”.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

5


Thai Ha

Bài xem thmượt số 5

Tôi từng là một người lính, tay cầm súng đi chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Và giờ đó, những hồi ức lắng đọng về một thời quá khứ và đã có một sự việc lúcến đối với tôi như được ngộ ra, được nhìn lại cách sống của bản thân mình.

Thời thơ ấu của tôi rất mượt đềm lúc sống ở một làng quê tkhô hanh bình, chỉ lác đác vài căn nhà vách nứa đơn sơ. Người dân tại đó sống cùng nhau rất phụ vươngn hòa, gắn bó với đương nhiên. quậnuê tôi nghèo, thiếu ánh điện nên mỗi lúc màn tối buông xuống cũng chỉ có vầng trăng tròn soi sáng đối với lũ trẻ chúng tôi vui ctương đối, xuống sông cất vó mò cua bắt tép. Có lúc tôi lại thích lặng lẽ ngồi bên bờ sông, ngắm nhìn dư ảnh của trăng đang hiện lên phía trên mặt nước, thong thả, lấp lánh trông như một tuyệt cảnh, đẹp đẽ rõ được bao. Cuộc sống an bình ngỡ cứ trôi qua như vậy, nào ngờ chiến tranh bùng nổ, là một đứa con dân của đất nước, tôi phải xa rời quê nhà mà đi vào nơi chiến trường, bom rơi đạn nổ. Sự thiếu thốn về vật chất, quân trang; nơi rừng sâu âm u hiểm hoạ mãi mãi là nỗi lo của tôi. Nhưng nhờ có người đồng đội, cả vầng trăng mãi mãi sát cánh tôi, tôi như có thmượt nguồn sức mạnh trải qua mọi gian khổ. Có tối tôi cùng anh đồng chí gác tối, anh hỏi tôi:

– Anh nghĩ xem…ai là người những những người chơi, tri kỉ của anh từ thửa nhỏ bé xíu?

– Tất nhiên là vầng trăng sáng phía trên kia rồi. – Tôi trả lời anh, ko chút đắn đo

– Ừ nhỉ… Anh nhìn lên bầu trời xanh tăng cao, lặng lẽ nhìn, chợt cười.

Tôi trả lời như vậy, vì tôi mãi mãi nghĩ rằng ánh trăng là người mãi mãi bên cạnh tôi dù là tại chỗ nào, soi đường dẫn lối đối với tôi ra chiến trận. Với tôi, trăng ko chỉ đơn thuần là một thứ tự nhiên tạo hoá, mà đó là ng bạn tri kỉ, tình nghĩa, thuỷ chung ngay chính nơi rừng thiêng nước động này.

Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại, tôi giải ngũ trở về quê nhà. Không thời gian dài sau đó tôi cũng lên thành phố sinh sống và lập gia đình. Trong căn nhà tkhô hanh lịch trọng, tiện nghi ko còn thiếu thốn như xưa, tôi chẳng hề lo lắng gì nữa. Bước ra đường tối, ánh điện bao bọc lúcến tôi lặng gạt tháo vài thứ quang quẻ trọng trong đời. Ánh trăng dù ngày nài cũng trải qua ngõ nhưng lại bị tôi phó mặc, coi như người dưng qua đường. Rồi một hôm, lúc tôi đang dựa phía trên chiếc ghế mượt ái, tay cầm đọc một quyển sách hoặc là, bỗng dưng căn phòng buyn-đinh đang sáng liền tối sầm lại. Bất giác, tôi vội phụ vương̣y khỏi, bật tung cánh cửa sổ trước đó đã khoá chặt, và hiện lên trước mắt tôi chính là vầng trăng nào….. Những hồi ức ngày xưa dần hiện về trong kí ức tôi: sông, rừng, cây, núi… và cả trăng. Tôi lặng người, chỉ rõ được ngửa mặt lên nhìn trăng, mọi thứ bao bọc lúc này trở nên vô định. Lúc bấy giờ, trăng vẫn tròn vành vạnh, vẹn nguyên tình nghĩa xưa. Trăng lặng lặng ko nói gì, nhưng tôi hiểu, trăng đang nghimượt khắc nhắc nhở tôi in như đang lên án, đang tố cáo chính cách sống vô cảm, hững hờ của tôi. Tôi chỉ biết ân hận, tự trách in như đang chất vấn chính lương tâm mình, tôi càng giật mình lúc nhận ra chính mình là người đã gạt tháo mối ân nghĩa lúc xưa.

Nhờ trăng mà tôi có thể được một lần ngoảnh đầu nhìn lại bản thân mình, cũng như rút ra được bài học về cách sống đạo đức: “uống nước nhớ nguồn”, ân nghĩa thuỷ chung cùng quá khứ.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

6


Thai Ha

Bài xem thmượt số 6

Tôi và từng được sinh ra và to lên tại quê nhà. Tuổi thơ tôi nối sát với những cánh đồng bát ngát thẳng thừng cò bay, với những dòng sông hiền lành hòa chtại nặng nề phù sa, với những hồ bể trong đầy tôm cá. Đối với tôi, đó là trong những năm tháng tuyệt hảo nhất.

Năm tháng cứ trôi đi mượt đềm. Rồi một ngày kia, cuộc đấu tranh bùng phát. Để đáp ứng đảm bảo an toàn đối với Tổ quốc thân yêu, tôi phquan ải rời quê nhà để đi lính. Cuộc sống của tôi ngay thời gian lúc này từng quy đổi. Tôi từ từ gắn liền bó với những ngọn núi, với cánh rừng hoang sơ sặc mùi vị bom đạn. Nhưng trong tâm tôi vẫn khắc khoquan ải một nỗi nhớ gia diết. Tôi chớ quênng, nhớ gia đình, nhớ lối xóm. Trong những lúc như thế, tôi thường nhìn trăng. Vầng trăng như một người bầu những những người chơi cùng tôi, rất stại hữu thể yên ủi, thực hiện nguôi ngoách đi nỗi nhớ quê nhà. Trăng san sớt cùng tôi rõ được bao tâm tư nguyện vọng tình thương, bao nỗi nhớ. Trong suốt chặng chặng đường gian khó cực kcọp, trong thời đại dòng thường trần truồng với đương nhiên, cây xanh, vầng trăng mộc mạc như một người những những người chơi tri kỷ, mãi mãi sát cánh đồng hành và sát cánh tôi. Đã stại hữu lúc, tôi ngỡ rằng hứa sẽ ko và ko rõ được bao giờ quên loại vầng trăng nghĩa tình ấy.

Và cuộc đấu tranh kết thúc, hòa suy bình tái diễn. Thoát khỏi thời đại dòng thường bần hàn, nghèo kcọp trong cuộc đấu tranh là loại tương đốit vọng to nhất của những người dân lính Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi. Vì vậy, tôi về sống tại TP., trong một căn phòng buyn-đinh tiện nghi. Cuộc sống tại TP. rất tăng trưtạing. Đâu đâu cũng đều luôn phải stại hữu những ánh dòng dòng điện năng, cửa gương. Dần dà, tôi từng quen loại thời đại dòng thường của thành thị. Và trong chính vì sự hoang phí đó, tôi từng gạt tháo vầng trăng – người những những người chơi tri kỷ của tớ. Mỗi tối, trăng trải qua ngõ mà như người ngoài qua đường. Xa lạ, ko quen, ko rõ được, vầng trăng từng bị tôi – một người những những người chơi thân thiết, gắn liền bó của thutại nào – quên lãng.

Rồi một ngày nọ, đèn khí bỗng nhiên vụt tắt. Căn phòng trtại thành tối om. Theo phiên bản năng, tôi bèn bật tung ô hành lang cửa số để độ sáng sủa lan vào. Và đập vào mắt tôi là vầng trăng tròn vành vạnh tỏa sáng sủa phía trên khung trời tối. Tôi với trăng, mặt đương đầu, nhìn nhau, thực thời gian dài. Bỗng, trong tâm tôi stại hữu loại gì đó bâng khuâng, Bao nhiêu ký ức chợt ùa về. Hình ảnh của những cánh đồng rộng rãi to, những dòng sông, những hồ bể, những cánh rừng cứ hiện thị lên trong đầu tôi.

Đã từng nào năm vừa qua, trăng vẫn ko quy đổi, vẫn tròn vành vạnh như lúc xưa. Chỉ stại hữu tôi là từng quy đổi. Tôi từng quá ghẻ lạnh với trăng, từng vô tình gạt tháo những kỷ niệm xinh đẽ thân trăng và tôi. Trăng cứ nhìn tôi, lặng lặng. Tôi bỗng nhiên rung mình. Sự lặng lặng của trăng cứ như một lời trách rưới rưới móc tôi, ân oán thù tôi vì như thế sao từng gạt tháo người những những người chơi tri kỷ.

Tôi thực sự hối hận vì như thế từng quên trăng. Đối mặt với những người những những người chơi cũ, lòng tôi cứ nghứa hẹn ngào, nước tại khóe mắt cứ muốn trào ra. Và tôi từng hứa, lời hứa hẹn thực lòng, khắc sâu trong đầu tôi, là ko rõ được bao giờ được quên trăng – người những những người chơi đậc ân, thủy chung từng gắn liền bó cùng tôi tại suốt tuyến đường hành vi gian khó vất vả trong quá khứ.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

7


Thai Ha

Bài xem thmượt số 7

Sau lúc giang san VN giquan ải phóng và thống nhất, tôi từng giquan ải ngũ để trtại về quê nhà. Sau ba năm sống tại quê, tôi được đại trượng phu và con dâu mời lên TP. sống cùng để những con yên tâm đi tại. Thật tình thì tôi vẫn thích sống tại quê hơn. Btạii vì như thế, tại quê ko gian trong sáng sủa, tôi stại hữu bà con, mọi người hàng sớm trưa thủ thỉ đỡ buồn. Nhưng những con tôi bảo: “Bố tại quê ko tồn tại ai đỡ đần, chúng con ko yên tâm”. Vậy là, tôi ko vẫn nguyên nhân nào phái nữa và đành nghe theo.

Cuộc sống nơi TP. tăng trưtạing, trên phố lúc nào thì cũng nhộn nhịp, rộn rịp nhiều người tương hỗ và tôi tại trong căn phòng của đại trượng phu hầu không còn tiện nghi. Các đại trượng phu và con dâu của tôi đều luôn là công chức, viên chức sơn hà nên chẳng thiếu thứ gì. Vừa xa lánh thời đại dòng thường vất vả, gian truân của thời trận đấu tranh vậy đó là thời đại dòng thường đáng ước mong. Tôi từng tận thưtạing cục bộ phận những tháng ngày ngọt ngào và ngọt ngào của thời đại dòng thường ban tặng lúc tại cùng những con tôi. Tôi ko vẫn phquan ải nghĩ ngợi, lo thời gian dài và ko vẫn bị mất ngủ rưa rứa ko vẫn nghe thấy tiếng pháo ì ầm của cuộc đấu tranh từng tối. Tôi tận thưtạing thời nay qua tháng tương đốic với những yên giấc yêu tĩnh, những bữa ăn hầu không còn đủ dinh dưỡng và từ từ tôi từng nkhô hanh gọn chóng gạt tháo từng kcọp nmọi ngườic trước kia. Tôi tự động hoạt khuyến khích phiên bản thân mình: “Giờ nhớ lại để thực hiện loại gi? dù sao cuộc đấu tranh cũng từng qua đi, chỗ bị thương xưa cũng từng lành lại rồi”

Cuộc sống cứ thế trôi đi, Tôi tưtạing tuồng như từng mãi mãi gạt tháo cục bộ phận, mãi mãi sống với môi trường sống ngày này hầu không còn tiện nghi như thế này. Tưtạing như độ sáng sủa trang trọng của TP. sẽ giữ mãi chân tôi trong tư tường ngăn vôi kín mtối thiểu, bình an và tin yêu nhưng giá rét. Nhưng đùng một chiếc trong một tối nọ, loại ánh trăng của nghĩa tình năm xưa từng tới dị ứng hồn tôi thực hiện đối với thời đại dòng thường của tôi bị đảo lộn Chính btạii cơn ảo tưtạing hão huyền và cả những xúc cảm khó tả.

Đó là một tối TP. bị ngừng dòng dòng điện năng. Cắt dòng dòng điện năng tại thành P.hố cũng ko phquan ải là một trong các việc lạ và hiếm bắt gặp. Nhưng tối ấy, lúc độ sáng sủa của những bóng dòng dòng điện năng bị vụt tắt thì đùng một chiếc bóng tối bao trùm lên toàn cảnh căn phòng. Tôi vội vàng, mtại tung ô hành lang cửa số ra để tìm chút khí trời thì bất thần, độ sáng sủa của vầng trăng tràn vào căn phòng. Ánh sáng sủa của vầng trăng chiếu rọi thẳng vào cặp mắt tôi, xuyên qua hồn tôi. Ôi độ sáng sủa rất sắp gũi và kì lạ ngày nào từng tới. Nó trquan ải thời gian dài một tấm sáng sủa mờ mờ phía trên nền gạch nhấp nhân oáng. Tôi ngẩng đầu nhìn đăm chiêu lên khung trời tăng cao và rộng rãi to thấy thực trong trẻo. Vầng trăng tròn trịa, soi sáng sủa khắp một miền lượngg ko to và vô tận.

Ánh trăng hiền lành hòa thắp sáng sủa mọi địa điểm và dương như nó soi rọi vào lòng tôi, thực hiện tôi stại hữu cảm biến mơn man như stại hữu loại gì đó đang xoa nhẹ khắp thân thể. Ánh trăng từng thực hiện ktương đối gợi đối với tôi nhớ tới trong những năm tháng thời trước. Ánh trăng ấy từng dõi theo tôi tới suốt thời đại dòng thường này. Từ hồi thutại thiếu niên tại chốn quê nhà, ánh trăng đang di chuyển đến thời đại dòng thường của tôi như người những những người chơi thân tình. Tôi nhớ lại những tối trăng yên suy bình phía trên dòng sông. Vầng trăng rọi xuống dòng sông tạo ra những độ sáng sủa thập thòa, huyền diệu. Tôi nhớ tới những tối trăng cùng tôi tát nước phía trên ruộng đồng. Ánh trăng vào cứ chấp chới, vỡ rồi lại liền theo từng nhịp cầu đưa. Hay ánh trăng ma quái tại khu nghĩa trang sau xã mà con trẻ Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi thường hoặc là ctương đối trò trốn tìm.

Vầng trăng đó gắn liền gặt vào dòng tôi, từ quãng dòng thơ ấu đối với tới lúc tôi to lên. Nhiều tối nằm phí dưới ánh trăng sáng sủa, nghe tiếng chlặng kêu hót líu lo mà đắng lòng, đắng dạ Chính btạii giang san đang trong thời gian cuộc đấu tranh. quậnuê hương bị lũ giặc giầy xéo dưới bom đạn, đau thương. Tôi nhìn trăng và trăng cũng nhìn tôi. Cả nhị đều luôn lặng lặng ko nói gì nhưng đều luôn thâu tóm rõ sâu xa lòng nhau.

Tháng sau, tôi quy định lên hành trình đi hành vi. Trăng cũng dõi theo tôi lên rừng, lên núi. Trquan ải qua bao cuộc chinh chiến từ Bắc vào Nam thì trăng vẫn theo tôi, thủy chung và nghĩa tình với tôi. Trăng soi rọi những bước tiến quân trong tối rừng sâu thoắm. Trăng nhẩy vào trận đấu đấu tương đốii niệm cục bộ phận những người dân lính. Trăng xung phong mtại lối dẫn đường đối với quân ta tiến tới tiến công địch thủ. Trăng là kẻ đồng chí, số đông mãi mãi sát cánh cùng Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi.

Nhiều tối tiến quân, thân rừng sâu hoang vắng tanh, nằm phía trên võng dù, tôi nhìn ánh trăng phía trên trời tăng cao bỗng nhiên nhớ quê nhà gia diết. Ánh trăng hiền lành hòa thân trời tăng cao xanh, độ sáng sủa vằng vặc soi khắp núi rừng. Tôi ước, trong tương lai tiến công đuổi được bọn giặc, tôi trtại về quê thi công lại thời đại dòng thường mới. Cuộc sống nông nghiệp với con trâu, loại cày. Hằng ngày cuốc mảnh đất trống vườn trồng rau tinh khiết, tối tối hương thụ uống trà ấm và ngắm ánh trăng tròn. Với tôi, thời đại dòng thường như thế là đủ thú vui nhiều rồi.

Ánh trăng chiếu rọi vào giường tôi nằm như đồng cảm và yên ủi tôi vậy. Ánh trăng như thâu tóm rõ sâu xa lòng tôi, xoa nhẹ trái tlặng chất chứa đầy thù hận trong tôi. Tôi thầm hứa với ánh trăng sẽ siêu người hùng hành vi tiến công tan quân giặc tạo ra giang san hòa suy bình. Cuộc sống tươi xinh đang chờ tôi vùng trước, người quen đang ngóng đợi tôi tại quê nhà. Khi nghĩ sắp tới đó, tự động dưng nước mắt của tôi tuôn trào.

Than ôi! Tôi ko ngờ được là lúc trận đấu tranh kết thúc, lời hứa hẹn năm xưa của tôi với ánh trăng từng gạt tháo từ rõ được bao giờ. Ngày thắng cuộc trtại về, tôi rớt vào hiện trạng bị hụt hẫng. Một phần vì như thế quá vui mừng và ấm áp. Một phần vì như thế tôi về với thời đại dòng thường thường ngày với những buộc ràng mới. Cuộc sống hợp chất hầu không còn tiện nghi thực hiện tôi say mê tận thưtạing để bù đắp lại trong những năm tháng vất vả hành vi nơi rừng thiêng, nước độc. Nhiều lúc kế cận loại ckhông còn, tưtạing như vô thể trtại về để họp mặt vợ hiền lành con thơ.

Hằng ngày, tôi thực hiện thuê việc mới trong thời gian dựng xây giang san và xử lý thành phẩm cuộc đấu tranh tương đối tất bật. Hết đi sớm lại về muộn lúcến đối với đối với tôi ko tồn tại sống thời gian dài để nghĩ ngợi. Hình bóng quê nhà và vô vàn những kỉ niệm tuy vẫn tồn tại trong trí tưtạing của tôi nhưng từ thời gian dài nó từng bị khép lại, giấu kín. Ở nơi thành thị, phố xá phồn vinh, diễm kiều, ánh đèn sáng sủa color nhấp nhân oáng soi rọi khắp mặt đất và khung trời. Vầng trăng tình năm xưa vẫn tiếp tục từng tối trải qua khung trời nhưng nhường tôi ko để ý nên ko hề hoặc là rõ được.

Tôi ngửa mặt lên khung trời nhìn vầng trăng. Trăng nay vẫn thế, vẫn tròn trịa và tỏa sáng sủa mọi địa điểm. Và ngay thời gian lúc này, chừng như stại hữu loại gì đó đang bâng khuâng. Trong đầu tôi, những thương hiệu về quê nhà, cánh đồng, ngọn núi, sông, vv… bỗng nhiên hiện thị lên và thi nhau ùa về. Bất chợt, tôi xúc động và bật khóc. Những giọt nước mắt cứ thế lăn thời gian dài phía trên má.

Đó là nước mắt xót xa của những tháng ngày năm xưa. Giọt nước mắt hối hận lúc xem mình xưa nay từng hững hờ với quá khứ nghĩa tình, hững hờ với vầng trăng thủy chung. Dù Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi, những người dân lính từ thời gian dài từng ko hề nhớ tới. Nhưng vầng trăng trquan ải qua bao sống thời gian dài nó vẫn ko quy đổi. Trăng vẫn mãi mãi ko kể và dõi theo Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi. Trăng thì nghĩa tình thủy chung vẫn Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi lại vô tình đối xử giá buốt nhạt với nó.

Ánh trăng lặng lặng ko nói gì. Đó đó chính là sự lặng lặng nghimượt khắc nhắc nhtại tôi về quá khứ đầy đau thương nhưng nghĩa tình. Trăng ko ko dễ chịu, nghimượt nghị nhưng lại bao tạing càng lúcến đối với đối với tôi thmượt đau lòng. Tôi xem xưa nay nay tôi từng hững hờ với quá khứ, hững hờ với nỗi đau thương mà dân tộc phiên bản địa VN vừa trquan ải qua. Nhiều lần, tôi từng tự động ngụy biện rằng mình khai triển xong tốt cách thức thực hiện thường ngày này là từng stại hữu công với giang san rồi. Và những gì tôi từng đạt được ngày thời gian hôm nay là trọn vẹn xứng danh tại sức lực của tớ ném ra.

Nhưng kì thực, đó là thutại nào đại dòng thường ích kỷ và vô tâm. Biết bao quả đât vẫn đang kín quyết tử Chính btạii bom đạn của địch thủ vẫn tồn tại vẫn sót lại, Chính btạii đói kcọp nhả dãn thời gian dài triền miên. Nỗi đau thương vẫn tồn tại âm ỉ trong tâm dân tộc phiên bản địa VN. Kẻ thù từng rời đi rồi nhưng thành phẩm của nó gây ra vẫn để lại gây tổn hại đối với nhiều người. Biết bao gia đình, bao quả đât không thể nhìn thấy được ấm áp. Cả dân tộc phiên bản địa đang gượng gập mình nỗ lực vượt lên thì tôi lại ngập ngụa với sướng vui của thời đại dòng thường hầu không còn hợp chất.

Càng tâm ý từng nào thì tôi lại càng cảm biến mình stại hữu quạti từng ấy. Cảm ơn ánh trăng từng soi sáng sủa, trợ giúp tôi thâu tóm rõ sâu xa và nhìn nhận lại phiên bản thân mình mình. Tôi phquan ải thực hiện loại gi đó để xứng danh với dân tộc phiên bản địa. Tôi phải phquan ải thực hiện loại gi đó để bù đắp lại những tội quạti của tớ. Tôi phquan ải sống thực xứng danh với ý thức của những người lính trong thời đại đổi mới, Sau đó tiền phong trong mọi trọng trách rưới gian truân của dân tộc phiên bản địa. Tôi khẳng định phquan ải rõ được trân trọng quá khứ để sống tốt và xứng danh với những gì tôi từng đạt được. Cuộc sống này ko chỉ stại hữu dành riêng của tôi mà vẫn dành riêng của cả dân tộc phiên bản địa VN, dành riêng của những người dân hero từng góp sức không còn mình vì như thế nền độc độc, tự động tại của Tổ quậnuốc.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

tám


Thai Ha

Bài xem thmượt số tám

Đã rõ được bao giờ những những người chơi tự động hỏi tri kỉ tri kỉ được định nghĩa như nào không thể. Tri âm tri kỉ nghe stại hữu gì đó rất to lao, xa xăm nhưng mấy ai hiểu rằng rằng đó thỉnh thoảng lại là những thứ quen thuộc, kém cỏi chất lượng tăng caon đơn bao bọc thời đại dòng thường này. Với tôi stại hữu nhẽ là như thế. Nếu tôi nói tri kỉ tri kỉ của tôi là ánh trăng thì những những người chơi stại hữu tin ko? Ánh trăng đơn sơ, ấy liệu stại hữu gì để quả đât ta gắn liền bó nhỉ? Và đó là một câu truyện thời gian dài.

Tôi được sinh ra và to lên bên những cánh đồng quê nhà ngạt ngào hương lúa, bên tiếng ve của những giữa trưa hè oi ả, tiếng ếch nhái râm ran từng lúc màn tối buông xuống lơi lả. Lũy tre xã với con đê, dòng sông đỏ nặng nề phù sa từng bồi đắp nên tuổi thơ tươi xinh trong tôi.

Cứ ngỡ rằng trong những năm tháng tkhô hanh suy bình ấy sẽ nhả dãn thời gian dài mãi mãi nhưng ko, cuộc đấu tranh nổ ra, quê nhà bị tàn phá quyết liệt. Cảnh vật, quả đât bị tàn phá quyết liệt. Nghe theo tiếng gọi linh nghiệm của Tổ quậnuốc tôi lên đường tòng ngũ. Thoặc là vào việc thả hồn bên những cánh đồng bát ngát tôi quen dần với việc tiến quân trong mọi cánh rừng um tùm, u tối, gian truân rình mò, quen với tiếng thét gào gầm gữ của đương nhiên hoang ngốc. Nhưng trong tôi lúc nào thì cũng phụ vươngn có một nỗi nhớ gia diết, khôn nguôi về quê nhà. Để rồi những tối thời gian dài, tranh thủ phút ngơi nghỉ khan hiếm tôi lại gửi không còn tâm tình vào ánh trăng. Ánh trăng sáng sủa soi tỏ lượngg ko phải như chăng cũng soi tỏ lòng tôi. Chẳng rõ được tự động rõ được bao giờ trăng trtại thành người những những người chơi tri kỉ của tôi, sát cánh đồng hành cùng tôi, sẻ chia tâm sự với nỗi lòng tôi. Biết bao tâm tư nguyện vọng, bao nước mắt, và cả bao kỳ vọng và nhớ nhung tôi đều luôn gửi gắm qua ánh trăng. Vầng trăng nghĩa tình ấy theo chân tôi, sát cánh đồng hành cùng tôi suốt trong những năm tháng mưa bom buồn phiền lànho đạn nơi mặt trận quyết liệt. Trăng nghĩa tình nâng bước tôi thân đương nhiên trơ trọi, thân gian truân cuộc đấu tranh. Trăng kém cỏi chất lượng tăng caon dị, mộc mạc nhưng lại nghĩa tình và ấm áp vô ngàn.

Khi cuộc đấu tranh kết thúc, tôi màu sắc đỏ lộc may cùng những đồng đội số đông được trtại về đoàn viên với gia đình. Tôi được Nhà nước cấp đối với một mái ấm nhỏ nơi thành thị nhộn nhịp. Cuộc sống bộ phậnn bề, những tòa nhà tăng cao ngất, phố thị đèn kết hoa lúcến đối với đối với ánh trăng trtại thành xa vời với tôi. Ánh trăng thời gian hiện tại từng bị lu mờ Chính btạii ánh dòng dòng điện năng của thời đại dòng thường hoang phí, ồn ã. Lâu dần tôi bỗng nhiên quên mất sự hiện thị lên người những những người chơi tình năm ấy của tớ. Thương rõ được mấy rồi cũng hóa người ngoài, ánh trăng trải qua tôi như người lạ lẫm, ko quen, chẳng rõ được và cũng chẳng đượm đà như lúc trước.

Tạo hóa mãi mãi đặt quả đât ta vào những lượngh khắc thực trớ trêu. Rồi một ngày nọ, cũng đều luôn phải stại hữu lúc phố thị rời xa sự sáng sủa lóa. Căn phòng tăng cao tầng liền kề bị mất dòng dòng điện năng. Theo phiên bản năng, tôi bật tung hành lang cửa số tìm tòi đối với chính mình chút . độ sáng sủa thoặc là thế thế. Bồng tôi tái ngộ sức xưa – ánh trăng. Mặt đương đầu, stại hữu chút gì đó bâng khuâng tới lạ kỳ. Bao kỉ niệm, bao tình thương trước kia bỗng nhiên ùa về trong tâm trí tôi, ồ ạt, nồng thắm và đắm say. Nhưng càng đắm say tôi lại càng thấy bẽ bàng. Đối diện với trăng tôi thấy phiên bản thân mình thực đáng trách rưới rưới, đáng hận. Bao năm vừa qua đi trăng vẫn thế, vẫn sáng sủa vẫn tròn vành vạnh, vẫn nghĩa tình đậm sâu. Còn tôi thì sao, lòng tôi liệu vẫn coi trăng như từng. Trăng lặng lặng, tôi cũng lặng lặng tuy nhiên trong tâm lại rõ được bao khơi dậy. Những cơn sóng lòng tự động trách rưới rưới, áy náy dày vò, dạt dào trong tấm lòng.

Tôi ko nén nổi những giọt nước mắt trào dâng nơi khóe mắt. Tôi khóc để ân oán trách rưới rưới phiên bản thân mình, khóc vì như thế nhớ trăng thực nhiều, khóc vì như thế những gì từng qua, những gì từng để vụt mất và khóc đối với những lượngh khắc tại ngày này.

Gặp lại sức cũ ko kinh hãi, loại kinh hãi nhất là từ sống thời gian dài ngắn liền bắt gặp ấy lòng ta lại chông chênh, chới với, dằn vặt. Vật chất rất stại hữu thể tạo ra nhưng tình thương lại rất khó để xây đắp. Sự thủy chung, son sắt và cả lòng thực lòng sẽ tạo ra đối với ta những tình thương quí báu. Trăng chung chung, quả đât nói riêng mãi mãi là những thứ đáng để ta trân trọng và khắc ghi.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

9


Thai Ha

Bài xem thmượt số 9

quậnuê hương là mảnh đất trống rất thiêng, thần diệu, xinh đẽ nhất trong tâm trạng từng quả đât. Tôi sinh ra và to lên tại một vùng quê yên suy bình, xinh xinh. Tuổi thơ tôi là những tháng ngày dư sức đắm mình trong gió mát, bên những cánh đồng bát ngát thẳng thừng cò bay, những dòng sông hiền lành hòa chtại nặng nề phù sa… Ký ức tuổi thơ tôi là trọn vẹn những kỷ niệm tuyệt hảo kỷ niệm.

Chiến tranh bất thần ập tới, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc và đáp ứng đảm bảo an toàn quê nhà, tôi cùng những những những người chơi lên đường tòng ngũ. Cuộc sống gắn liền bó với núi rừng hoang sơ sặc mùi vị đạn bom lúcến đối với đối với lòng tôi trào dâng nỗi nhớ nhà gia diết, khắc khoquan ải. Xóm xã, gia đình cùng những cảnh vật rất sắp gũi cứ ẩn hiện trong tâm trí. Những tối thời gian dài đứng gác, tôi cùng số đông hoặc là ngẩng đầu lên rất tăng cao, nương theo ánh trăng sáng sủa vằng vặc phía trên đầu tâm sự. Có lần anh hỏi tôi:

– Cậu stại hữu nhớ quê nhà ko? Mỗi lần thấy trăng, tôi lại nhớ những ngày mượt đềm tại quê nhà, ko rõ được tới lúc nào mới được quay trtại về sống thời gian dài đó.

Tôi ko nhớ tôi từng đáp lại anh ra sao chỉ hiểu được lượngh khắc đó, hồi ức tôi giữ giàng xưa nay như tan vỡ ra. Những năm tháng tuổi thơ xưa kia, tôi sống cùng sông rừng hồ cả, hòa tâm trạng trong đương nhiên mát lành và hồn nhiên vô lo vô nghĩ. Những năm tháng cuộc đấu tranh gian kcọp này, tôi vẫn hòa tâm trạng thân đương nhiên núi rừng chiến khu, cảnh vật quá nhiều stại hữu sự quy đổi, thân phận vị thế cũng tương đốic. Thế nhưng từng lần ngẩng đầu lên, vầng trăng nghĩa tình vẫn lặng yên tại đó. Nó như thể dõi theo chặng đường trưtạing thành và trưtạing thành và cứng cáp của tôi, một bước ko rời. Tôi cứ ngỡ phiên bản thân mình sẽ ko rõ được bao giờ quên vầng trăng ấy, vậy mà…

Chiến tranh kết thúc, nhị miền Nam – Bắc của Tổ quốc được thống nhất, song lập và tự động tại. Tôi màu sắc đỏ lộc may sống sót nên rời đơn vị tác dụng và trtại về quê nhà, giã từ những tháng ngày đạn bom máu lửa để sống mỗi thời đại dòng thường phân thông thường, an ổn. Năm tháng xoay vần, đại trượng phu tôi ngỏ ý đưa bố lên thành thị sinh sống. Sự hoảng sợ hãi của con lúcến đối với đối với tôi chẳng nỡ từ khước nên đành rời miền quê nhiệt huyết, chuyển về TP. hoang phí tỏa nắng rực rỡ rực rỡ ánh đèn sáng sủa.

Căn nhà tôi sinh sống hầu không còn tiện nghi, nằm tại vùng TT TP. nhộn nhịp, rộn rịp, người qua kẻ lại tấp nập xuôi ngược. Không vẫn âu lo, nghĩ ngợi về ngày mai vẫn mất, ko vẫn mất ngủ cả tối hoặc là ầm ầm bên tăm tiếng mưa bom buồn phiền lànho đạn, tôi thư thả nghỉ ngơi trong mọi giấc mộng suy bình yên, những bữa ăn hầu không còn ngon mồm. Gian kcọp nặng nề nmọi ngườic trước kia bỗng nhiên chốc pnhị mờ trong tâm trí. Những ký ức cùng vầng trăng nghĩa tình cũng vô tình bị quên lãng từ rõ được bao giờ chẳng hoặc là.

Ngày qua ngày, tháng qua tháng, những tưtạing rằng phiên bản thân tôi từng mãi mãi gạt tháo quá khứ, quen sống với những tăng trưtạing hoang phí, hầu không còn tiện nghi. Những tưtạing độ sáng sủa tỏa nắng rực rỡ rực rỡ nơi thành thị sẽ mãi giữ chân tôi trong tư tường ngăn sơn vôi kín mtối thiểu, bình an và tin yêu nhưng stại hữu phần đơn lẻ thì một tối kia, độ sáng sủa vầng trăng từng đùng một chiếc ghé tới, dị ứng tâm trạng và gợi lên nhiều xúc cảm khó tả.

Trên tăng cao, trăng vẫn tròn vành vạnh, tỏa độ sáng sủa bàng bạc bao rải rộng rãi muôn nơi. Song stại hữu thứ gì đó chợt bâng khuâng, nghứa hẹn ngào. Hình ảnh quê nhà với sông, cánh đồng,… đương nhiên ùa về trong tâm trí tôi. Niềm xúc động ko thể gọi thành tên lúcến đối với đối với tôi bật khóc thành tiếng, những giọt nước mắt xót xa ko ngăn được, lăn thời gian dài phía trên má. Tôi hối hận thức tỉnh, xem xưa nay phiên bản thân tôi từng ghẻ lạnh hững hờ với quá khứ nghĩa tình, với vầng trăng chung tình. Tôi từng thoặc là thế đổi nhưng trăng vẫn vẹn nguyên, nghĩa tình, vẫn mãi mãi ko kể và dõi theo Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi.

Lòng tôi bỗng nhiên trào lên bao tâm ý cùng hoài niệm, sống như tôi lúc ấy, quên lãng quá khứ nhiều gian khó là sống vô tâm và ích kỷ. Biết rõ được bao người vẫn âm kín lẽ với bom đạn địch thủ vẫn vẫn sót lại, rquan ải rác khắp từng miền Tổ quốc, rõ được rõ được bao người vẫn oằn mình trong lúc đói kcọp triền miên. Đau thương mất mát vẫn âm ỉ dày xéo trong tâm dân tộc phiên bản địa Chính btạii lẽ cuộc đấu tranh lùi xa nhưng vết tích nó in hằn phía trên tầm vóc hình dân tộc phiên bản địa vẫn tồn tại. Khi cả quần chúng. # đang gắn liềng gượng gập vượt lên quá khứ thì tôi lại vui vẻ tận thưtạing thời đại dòng thường hầu không còn hợp chất.

Nếu ko tồn tại ánh trăng soi sáng sủa ngày thời gian hôm nay, tôi ko rõ được tới chừng nào phiên bản thân mình mới thức tỉnh và nhìn lại mình. Cuộc sống song lập tự động tại ngày thời gian hôm nay ko dành riêng của riêng ai mà thuộc stại hữu cả dân tộc phiên bản địa VN, là thành phẩm bao hero dân tộc phiên bản địa từng phquan ải tiến công đổi btạii máu xương và tính mệnh. Tôi cảm biến phquan ải thực hiện loại gi đó xứng danh với Tổ quốc, để bù đắp những ích kỉ vô tâm và sống, Cống hiến và thực hiện việc đối với xứng danh với ý thức người lính thời đại mới. quậnuá khứ dù đau thương nhưng đó chính là hồi ức quí báu, hãy trân trọng nó để sống tốt hơn, sống, Cống hiến và thực hiện việc đối với xứng những gì tôi từng đạt được.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

Nguồn: Cửa Hàng Cửa Hàng chúng tôi
Top 9 Bài văn nhập vai người lính kể lại bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy hoặc là nhất

[contact-form-7 404 "Not Found"]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.