Top 7 Bài văn đóng vai ông Hai kể lại truyện nkết nối Làng của Klặng Lân (Ngữ văn 9) hoặc là nhất cùng binhphuoc

Top 7 Bài văn đóng vai ông Hai kể lại truyện nkết nối Làng của Klặng Lân (Ngữ văn 9) hoặc là nhất

02-.-trong năm này 7 2bốn5 0 0

Báo quạti

Klặng Lân là nhà văn chuyên viết truyện nkết nối. Vốn thông hiểu và kết nối bó thâm thúy môi trường sống mới thường vùng quê, Klặng Lân hầu không còn chỉ viết về đề tài sinh hoạt trên nông thôn và tình cảnh của những người dân cày. Làng là kiệt tác tinh luyện nhất trên trong nhà văn trong thời khúc trước năm một95bốn. Tác phẩm khắc loài người taa đậm nét thương yêu xã, yêu nước thiết tha của anh ý hùng ông Hai, một lão nông hiền khô lành, chân chất. Q.ua người hùng ông Hai, người tìm hiểu cũng nhận rõ những chuyển mới của những người dân cày VN trong thời gian đầu rấtng chiến chống P.háp: yêu quê nhà, giang sơn, cuồng nộ đối thủ xâm lăng, đứng về phía nhữngh mệnh và quyết tâm đáp ứng môi trường sống mới thường. Dưới đó là những bài văn đóng vai ông Hai kể lại truyện nkết nối Làng của Klặng Lân mà Toplist từng sưu tầm và tổng hợp.

một


Thai Ha

Bài xem thmượt số một

Đã mấy chục năm rồi, với nhẽ chừng ấy năm ròng rã cũng đủ để tôi thâu tóm rõ sâu xa hồ không còn những người dân dân trong xã. Họ và tôi, cửa hàng Công ty luôn là kẻ VN, cửa hàng Công ty luôn mang trong mình trong mình dòng máu lạc hồng mãi mãi đỏ mãi trong tim quý rấtch. Người trong xã tôi hồ không còn luôn là những người dân dân cày một nắng nhì sương tảo tần sớm hôm vất vả ra đồng. Chúng tôi sống và thực hiện việc dành cho dòng thân mình dạng thân mình nhưng không thể lượngg sống nhiều ngày rất nkết nối nào cửa hàng Công ty quên lấy được lòng yêu Tổ Q.uốc, yêu nơi mà tôi sinh ra và to lên. Thế mà hoàn toàn ko tóm rõ nhiều vì thế lí vì gì mà quý rấtch lại tung tin đồn xấu dành cho xã tôi.

Hôm ấy trời nắng xinh và trong, như từng hôm tôi lại tới phòng thông tin để lướt web. Tôi rất thích tiếp đó nghe người rấtc lướt web. Tuy là dân cày nghèo, môi trường sống mới thường cực kcọp, thực hiện nhiều việc tôi vẫn với loại thú vui tìm hiểu thông tin tiếp tục và thường xuyên để thâu tóm thông tin từng nơi. Khi vừa bước bật dậy khỏi phòng thông tin, rẽ vào quán dặn vợ mấy việc rồi rời khỏi lối huyện cũ, tôi nhìn thấy tốp người tản cư buôn dưa lê rất náo nhiệt.

Tính tôi cũng hoặc là tò mò ko rõ được với việc gì nên liền lại tán phễu cùng. Theo thông tin được rõ được với xã nào ấy Việt gian theo Tây. Tôi nào ngờ ấy lại là xã Chợ Dầu – chính ngôi xã tôi sống. Họ bảo xã tôi Việt gian, người xã tôi theo giặc. Như vô tin được vào tai mình. Tôi thầm nghĩ đủ yếu đuối tố. Chẳng nhỡ xã mình theo Tây thực rồi sao. Sao lại với một trong các việc đấy được. Người xã ta luôn là những con tình nhân nước không còn cả mà. Không nhẫn nhịn được nỗi điếm nhục tới cùng tận, tôi đành tiến công trống lảng rút đi: “Hà, nắng gớm, về nào…”

Kể từ loại ngày tin đồn ấy được truyền lây truyền mênh mông ra rãi nơi, tôi chẳng dám nhỏ ngớ ngẩnn lẻn ra vùng phía ngoài đường phái xinha. Tâm trí tôi như dần triệt quệ, tôi ko thèm màng tới việc gì phái xinha. Cả vợ tôi cũng chán nản ko thiết sinh hoạt nhà. Được sinh ra và to lên trong thời gian trận đấu tranh, từ nhỏ ngớ ngẩn tôi từng phquan ải sống với bom đạn. Thấy thế tôi mãi mãi nhủ với lòng mình rằng trong tương lai phquan ải kết nốig sức sinh hoạt gì đấy tạo ra quyền lợi dành cho giang sơn.

Trong đầu tôi na ná gia đình, thôn xóm tôi luôn hứa với lòng sẽ mãi mãi ủng hộ Cụ Xì Gòn muôn năm. Thế mà những thời gian này cửa hàng Công ty vẫn còn không thể được thực hiện được yếu đuối tố gì từng thực hiện tổn hại tới giang sơn rồi. Tôi cũng yêu xã tôi nhiều, loại xã Chợ Dầu ấy từng kết nối bó với tôi rất nhiều ngày rồi. Nhưng sâu thoáy trong trái tlặng mộc mạc , suy mộc mạc của những người dân cày nghèo này vẫn mãi mãi dành một phần cấp bách rấti niệm Tổ quốc. “Làng thì yêu thực, nhưng xã theo Tây mất rồi thì phquan ải thù”.

Thời điểm ấy, mọi vùng địa điểm quý rấtch luôn xua đuổi dân xã Chợ Dầu. Bà chủ nhân của ngôi nhà đất của tôi rồi cũng phquan ải từ chối gia đình tôi sống khắp nhà bà. Trong vài ba hôm nkết nối ngủi, ko rõ được thực hiện những gì, đi về đâu, đầu óc tôi như trống rỗng vì sự điếm nhục ko cam chịu nổi.

Thế mà nỗi phiền khô ấy lại bỗng nhiên chốc chuyển quý phái nụ cười cợt vui hồn nhiên ntrên dần phía trên khuôn mặt tôi. Tôi vui sướng lúc được nghe tin vui rằng tin xã Chợ Dầu Việt gian đang được cquan ải chính lại. Đúng thực là, toàn là sai sự phần tiêu dùng cả. Tôi đi tới mọi vùng địa điểm cung ứng thông tin vui dây cáp dành cho quý rấtch. Ngay cả bà chủ nhân của ngôi nhà cũng vui và đành dành cho tôi nối tiếp trong nhà bà. Thế là môi trường sống mới thường tôi lại trtrên thành vui vẻ như trước đó.

Mọi sông luôn chảy ra biển, thương yêu nhà, yêu thôn xóm, yêu quê nhà trtrên thành thương yêu Tổ Q.uốc. Đối với những người dân cày một nắng nhì sương, xã với cùng một vùng địa điểm cực kỳ cấp bách. Đấy là nơi tôi sinh ra, to lên và sinh hoạt. Q.uan trọng hơn xã từng tạo hình cội . quê nhà, là một phần mãi mãi phải với trong tâm trạng của những người dân cày. Riêng chúng ta dạng thân tôi, tôi sẽ ko lúc nào gạt rút được bóng vía loại xã Chợ Dầu quen thuộc ấy và sẽ mãi mãi tin tưtrênng, chẳng lúc nào rời xa xã mình.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ


2


Thai Ha

Bài xem thmượt số 2

Sáng ngày hoàn cảnh ngày hôm nay vẫn như thường ngày, tôi nhâm nhi tách trà mới pha, tìm hiểu vài trang hiện ra của ngày mới, ngẫm nghĩ lại thời tuổi xanh sôi sục cùng xóm xã của tôi, những hồi ức xinh đẽ nhất ẩn sâu trong tâm trí…

Trưa hôm ấy tôi trong nhà mỗi mình. Vợ con đi bán lẻ cả, nên tôi đành ra bờ suối dốc sức mà vỡ một vạt đất, dự sẽ dành trồng vài trăm nguyên gốc sắn, quý phái năm mùa đói vẫn với loại mà ăn. Làm sáng sủa giờ tay chân từng rời rã, nằm vật xuống tấm nệm mượt ái, tôi lại tâm trí vẩn vơ. Nhung nhớ nhiều loại ngày vẫn còn sống trên xã, cùng bạn hữu đào đường, khuân đá… Tôi nhớ nhiều loại xã Chợ Dầu này, là nhớ khẩn thiết.

Kiên nhẫn chờ tới lúc loại to về, tôi vội nhắn nhủ nó vài câu săn sóc tòa nhà từng vội dùng đi, như từng hôm, tôi đi nghe lóm thông tin từ người rấtc. Dọc đường cũng luôn phải strên hữu vài người níu tôi lại hỏi thăm, nói vài câu bông đùa lúcêu khích, tôi vội dùng đi. Nghe lỏm hả? Nói ra thì cũng chẳng với gì hoặc là ho nhiều đâu, thực thực hiện tôi kcọp tâm cực kì ấy chứ. Tôi cũng từng loài người tac một khóa dân gian loài người tac vụ rồi, vẫn là ko thể tự động mình tìm hiểu tóm nội dung được, đành ngồi đó vờ tìm hiểu mà nghe lóm người rấtc tìm hiểu. Ghét nhất là thứ người cậy ta đó rõ được nhiều chữ, ko tìm hiểu ra tiếng dành cho cục bộ phận tổng thể những người dân rấtc nghe nhờ có mấy. Hôm nay hà cớ chi lại may thế, vớ được anh dân binh tìm hiểu to truất pkhông còn, tôi nghe được từng nào là thông tin té ích ấy chớ.

Tôi hồi hộp bật dậy khỏi phòng thông tin, lại dặn vợ vài yếu đuối tố, ghé quán thực hiện vài điếu thuốc lào mà từ tốn uống chè thưtrênng gió. Rồi đương nhiên phát hình thành vài người trông ko giống dân nơi này, mtrên mồm, tôi vướng mắc, trông nom.

Biết được loài người ta trên Gia Lâm lên, vẫn còn rõ được giặc vừa nổ súng từ Thành P.hố Bắc Ninh tới Chợ Dầu, như thường lệ, tâm ý lân lân, tôi lại chép mồm ý khoe mẽ: “ Thế trên Chợ Dầu ta giết thịt được từng nào thằng htrên chưng ? “. Ngờ đâu câu replay lại như nóni giáo gắm thẳng vào nơi sâu tối nhất tâm trí tôi: “ Có giết thịt được thằng nào đâu. Cả xã chúng nó Việt gian theo Tây vẫn còn giết thịt gì phái xinha! “. Là tôi nghe nhầm thôi mà phquan ải ko ? Không thể nào vì vậy được. Khăng khăng ý niệm đó, tôi gặng hỏi lại. Câu replay lại như gáo nước lạnh lẽo tạt thẳng vào mặt yên cầu tôi thức tỉnh, run run tôi đành vờ đứng lên than to trời lạnh lẽo buốt ran, dùng vội về nhà.

Về tới nhà vẫn ko khỏi nghe được những lời cay nghiệt của thôn xóm, tôi thương thầm lũ trẻ nhà mình. Chúng là trẻ nhỏ của xã Việt gian rồi…

Chiều hôm ấy bà Hai về cũng luôn phải strên hữu vẻ rấtc thường ngày, thực hiện dành cho phòng trên bỗng nhiên chốc trtrên thành yên ắng, giá rét. trẻ con cũng lặng thin thtối thiểu, ko dám nô đùa như từng hôm. Nghĩ lại thì cũng ko đúng nhiều vì thế ai trong xã là một những tình nhân nước thề chống giặc mà. Hơn phái xinha ai đi bịa đặt thực hiện những gì. Rồi một hồi tôi lại nghĩ tới trong tương lai của xã Chợ Dầu này, liệu với ai chịu marketing với xã Việt gian chứ?

Mấy ngày tiếp tiếp theo tôi luôn giam mình khắp nhà, tự động thân xấu cọp, tủi nhục. Tôi tâm sự cùng con giquan ải bày nỗi lòng. Cuối cùng, tôi cũng quy định ko về xã phái xinha. “Làng thì yêu thực, nhưng xã theo Tây thì phquan ải thù”. Tôi quyết một lòng theo rấtng chiến, theo cụ Hồ, một lòng với giang sơn. Mình ko thực hiện được gì tốt xinh dành cho giang sơn thì cũng chớ thực hiện một trong các việc gì tồn hại.

Tôi ôm nỗi lòng tâm trí thâu tối, càng nghĩ càng thấy tủi nhục và cuồng nộ. Dù quyết ủng hộ cụ Hồ, Ủng hộ rấtng chiến nhưng giờ người nào cũng ghét người xã chợ Dầu thì rõ được phquan ải đi đâu. Trong lúc tột cùng thuyệt vọng thì một trong những từng buổi sáng sủa sớm sớm, Ông chủ lớn toạ xã gọi tôi lên cung ứng thông tin. Thì ra cục bộ phận tổng thể luôn láo cả, cục bộ phận tổng thể là lừa dối, là hành vi tiêu hủy ý thức của đối thủ. Làng Chợ Dầu ko chỉ với ko phquan ải Việt gian mà vẫn còn ctrêni mtrên tham gia rấtng chiến chống giặc cứu vãn nước, tôi như một lần phái xinha được sống lại. Tôi cực kì mừng rỡ hăm htrên đi kết nối chính lại, nối tiếp quang vinh quẻ mà nói về loại xã mà tôi yêu quý nhất. Cho tới nay tôi vẫn tích lại thói quen đó, tương tự động như nhữngh tôi kể dành cho những những người chơi nghe về câu truyện của tôi hằng ngày hoàn cảnh ngày hôm nay.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

3


Thai Ha

Bài xem thmượt số 3

Q.uê hương là gì htrên mẹ

Mà nhà giáo dạy phquan ải yêu

Q.uê hương là gì htrên mẹ

Ai ra đi cũng nhớ nhiều.

Chúng ta người nào cũng luôn phải strên hữu quê nhà, nơi chôn rau ngừng rốn, nơi cưu mang trong mình những tâm trạng thơ nhỏ ngớ ngẩn, nơi mà dù ra đi tới đâu ta luôn thiên về. Riêng tôi đó là loại xã chợ Dầu đầy nhớ thương. Mọi người vướng mắc tôi là ai ư? Tôi đó chính là ông Hai trong truyện nkết nối Làng của Klặng Lân.

Ôi loại xã chợ Dầu của tôi! Tôi vẫn nhớ như in thương hiệu xã tôi với loại phòng thông tin mênh mông nhất vùng, cái tròi phát tăng cao quý ttối thiểu btrêni ngọn tre, chiều chiều tiếng loa gọi vang vọng khắp cả một lượngg trời, ko một ai là ko nghe thấy. Rồi nhà ngói san sát nhau, sầm uất như tỉnh. Đường trong xã toàn lát đá xanh, trời mưa trời gió thoả thích đi khắp đầu xã cuối xóm, bùn ko dính tới gót chân. Tháng năm ngày mười ptương đối rơm, ptương đối thóc thì tốt thượng hạng, ko tồn tại lấy một hạt thóc đất. Chẳng là tôi tự động hào về loại xã của tôi nhiều những chưng ạ. Tôi vẫn với tính hoặc là khoe xã vì vậy xưa nay. Thế mà chỉ vì thế loại bọn giặc đáng lúcnh kia mà xã chợ Dầu bị tàn phá, dân trong xã thì phquan ải tiêu chảyn cư không còn.

Bây giờ khoe xã, tôi khoe rấtc. Tôi khoe những ngày khtrêni nghĩa liên tục trên xã, mà tôi thâm nhập trào lưu từ thời kỳ vẫn còn bóng tối. Những buổi tập quân sự kế hoạch. Cả giới phụ lão với cụ râu tóc bạc phơ cũng vác gậy đi tập một nhì. Mỗi lần hô động tác, anh hutrỏ chuột tới luyện và hutrỏ chuột tới luyện và đào tạo viên lại phquan ải đệm tiếng ạ… thườn thượt phí a đằng sau: “Nghimượt ạ!… Nghỉ ạ!… Vác súng lên vai ạ!…”. Nhất là những hố, những ụ, những liên lạc hào của xã tôi thì thực hiện mướn trình ko để đâu không còn. Ba chìm bảy nổi mười mấy năm trời mới lại được trtrên về quê nhà đất của chúng ta dạng quán.

Thực tình tôi ko muốn tản cư lên phía trên này một tẹo nào. Nhưng bà Hai nhà tôi cứ than khóc, bà năn nỉ bắt tôi phquan ải đi, bà bảo:

-Thế ông định rút mẹ con tôi ckhông còn đói à? Ông phquan ải lên trông nom chúng nó dành cho tôi xoay xỏa chứ. Rồi bà khẩn lượng nói với quý rấtch, khẩn lượng với đồng chí thôn đội trưtrênng, quý rấtch đồng ý để tôi đi, tôi đành phquan ải nghe theo.

Những ngày đầu phía phía trên này phương pháp thực hiện ko tồn tại, trong người tôi lúc nào thì cũng tức bực, ko yên. Cũng tới kcọp bà nhà tôi những chưng ạ. Tôi quay quý phái gắt gắt mẹ con nhà bà ấy. Nhưng tôi nghĩ mình sinh sống trên loại xã này từ tấm nhỏ ngớ ngẩn tới giờ. Ông thân phụ cụ kỵ mình xưa kia cũng sinh sống trên loại xã này từng từ từng nào mới nay rồi. Bây giờ chạm mặt phquan ải loại lúc hữu sự vì vậy này mình lại đâm đầu rút đi vẫn còn ra ra sao phái xinha. Công việc là việc chung chứ của riêng mình ai?

Mỗi lần tôi bước ra bật dậy khỏi loại gian nhà tối thấp ngổn ngang những bồ, bị, nồi, niêu, và những dây cáp quần áo ẩm sì ấy là tôi dễ chịu nhõm, tươi tỉnh hẳn lên. Sao mà tôi kinh khủng loại gian nhà ấy thế! Nhất là những giữa trưa lặng ắng, oi ả, với tiếng mụ chủ nhân của ngôi nhà nói nheo nhéo trên vùng phía ngoài, thì tôi ko sao chịu được. Tôi phquan ải đi dành cho nó khuất. Tôi không thể thấy người thiếu nữ nào tham lam, tinh quái như mụ ta. Người thì gầy guộc như tkhô giòn củi khô. Cái mồm mỏng lèo lèo, nói cứ liến đi, mà chúa thần là gian. Không vào trong nhà thì thôi, động vào trong nhà là nhòm.

Ngay từ dạo mới lên, tôi từng bực mình với mụ ấy nhiều rồi. Nghe xóm giềng trên đó người ta nói, tôi rõ được mụ ko phquan ải là kẻ đứng đắn. Buổi trưa hôm ấy tôi trong nhà mỗi mình. Con nhỏ ngớ ngẩn to gánh hàng ra quán dành cho mẹ không thể thấy về. Hai đứa nhỏ ngớ ngẩn thì tôi bắt chúng nó ra vườn trông mấy luống rau mới cấy lại chẳng gà vặt không còn. Tôi hì hục vỡ một vạt đất rậm, ngoài bờ suối từ sáng sủa tới giờ, tôi tính để trồng thmượt vài trăm nguyên gốc sắn ăn vào những tháng đói quý phái năm. Đến lúc mỏi nhừ tôi vào trong nhà nằm vật lên giường vắt tay lên trán nghĩ ngợi vẩn vơ. Tôi lại nghĩ về loại xã của tôi, lại nghĩ tới những ngày cùng thực hiện với bạn hữu. A, sao mà độ ấy vui thế. Tôi thấy mình như trẻ ra. Cũng hát hỏng, bông phèng, cũng đào, cũng cuốc mê man suốt ngày. Trong lòng Tôi lại thấy náo nức hẳn lên. Tôi lại muốn về xã, lại muốn được cùng bạn hữu đào đường đắp ụ, xẻ hào, khuân đá… Không rõ được loại chòi gác trên đầu xã từng dựng xong không thể? Những tầng hầm dưới đất kín đáo khẳng định chắc như đinh rằng vẫn còn khướt nhiều.

Chao ôi! Tôi lão hãy nhớ xã, nhớ loại xã quá. Bên ngoài, tia nắng rọi xuống mặt sân sáng sủa lóa, với mấy tiếng gà trưa cất lên eo óc. Gian nhà càng như lịm đi, mờ mờ tương đối đất. Giờ này là mụ chủ sắp đi sinh hoạt ruộng về đó. Tôi lại sắp phquan ải trên trong lúc đó mà nghe mụ chửi con mắng loại, kêu vại nước chóng cạn, loại phòng bếp rườm rà nheo nhéo lên đó. Tấm liếp che cửa bỗng nhiên kêu lạch xạch, gian nhà sáng sủa bừng lên. Tôi rung mình, ngóc đầu nhìn ra. Đứa to gồng đôi thúng ko đi vào. Tôi cất tiếng hỏi:

– Ở ngoài ấy thực hiện những gì mà nhiều ngày vậy mày?

Không để người con kịp replay, tôi nhỏm dậy vơ lấy loại nón:

– Ở nhà trông em nhá! Đừng với đi đâu nhé. Tôi giơ tay chỉ lên nhà phía trên và bước ra vùng phía ngoài.

Bên ngoài cộng đồng dân cư xanh lồng lộng, với những tảng mây sáng sủa chói, lừ đừ. Đường vắng ngắt hẳn người hỗ tương. Họ rạt cả vào những lượngh bóng mát trtia nắng. Một vài tiếng động dễ chịu khẽ gợn lên, oi ả. Tôi đi ngông nghênh thân đường vắng ngắt, loại nguồn cung cúc lao về phía trước. Hai tay vung vẩy, nhấp ncọpm. Cũng như thường lệ, tôi tấp vào trạm thông tin nghe ngóng tình hình chiến sự. Biết bao là tin hoặc là luôn được update trên đó. Ruột gan tôi cứ như múa cả lên. Nhưng nhẫn nhịn như ấm áp của loài người thực là nhỏ ngớ ngẩn nhỏ. Ngờ đâu loại vui vẻ ấy chỉ là một ngày lặng gió trước lúc giông buồn phiền khôo nổi lên. Cách bật dậy khỏi phòng thông tin, tôi rẽ vào dặn vợ vài việc rồi theo lối huyện cũ mà đi. Tôi tạt qua quán nước ngồi. Ở đó, những tốp người tản cư dưới xuôi lên ngồi đứng lố nhố. Nghe một người thiếu nữ nói bọn Tây nó vào xã chợ Dầu, nó khủng bố, tôi run kinh khủng, quay phắt lại lắp đặt bắp hỏi:

– Nó… Nó vào xã Dầu htrên chưng? Thế ta giết thịt được từng nào thằng?

– Có giết thịt được thằng nào đâu. Cả xã chúng nó Việt gian theo Tây vẫn còn giết thịt gì phái xinha!

Giọng người thiếu nữ the thé, đầy mùi vị căm giận. Nó như gáo nước lạnh lẽo tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi sững sờ. Cổ loài người tang nghứa hẹn ắng lại, gia mặt tê rân rân, tưtrênng như tới ko thtrên được. Khóe mắt cứ rung rung, những rễ thần kinh trung ương như tê liệt. Một lúc nhiều ngày sau, tôi mới rặn è è, nuốt loại gì vương vướng trên cổ, hỏi lại, giọng lạc hẳn đi:

– Liệu với thực ko htrên chưng? Hay lại chỉ…

– Thì cửa hàng Công ty vừa trên dưới đấy lên đó mà lại…

Tôi không thể dứt lời thì người ta từng nói. Dứt khoát. Chắc như đinh đóng cột. Tôi đờ người. Hai tai ù ù. Chẳng vẫn còn nghe thấy gì cả. Giọng người kia như lẫn vào trong gió. Tôi trả tiền nước, dành chân oáng váng đứng lên. Chèm chẹp mồm, cười cợt nhạt một tiếng:

– Hà, nắng gớm, về nào…

Tôi cúi gằm mặt xuống mà đi. Tôi thân oáng nghĩ tới mụ chủ nhân của ngôi nhà. Về tới nhà, tôi nằm vật ra giường, mấy đứa trẻ thấy tôi hoàn cảnh ngày hôm nay với vẻ rấtc, len lén đưa nhau ra đầu nhà ctương đối sậm ctương đối sụi cùng nhau. Nhìn lũ con, tủi thân, nước mắt tôi cứ tràn ra…

– Chúng nó là một trẻ nhỏ xã Việt gian đấy ư? Chúng nó cũng trtrên thành người ta rẻ rúng hất hủi đấy ư? Khốn nạn, btrêni ấy tuổi đầu… tôi tóm chặt nhì tay lại và rtối thiểu lên:

– Chúng bay ăn miếng cơm hoặc là miếng gì vào mồm mà đi sinh hoạt loại giống Việt gian bán nước để điếm nhục thế này!

Chả nhẽ loại bọn trên xã lại đốn tới thế được. Tôi kiểm điểm từng người trong óc. Không mà, loài người ta toàn là những người dân với ý thức cả mà. Họ từng trên lại xã. Q.uyết tâm một đôing một ckhông còn với giặc, với chẳng lẽ lại cyên âm thực hiện yếu đuối tố điếm nhục ấy!… Nhưng sao lại nẩy ra loại tin vì vậy được? Mà thằng chánh Bệu thì đích thị là kẻ xã ko sai rồi. Không với lửa thì sao với khói? Ai người ta tương đối đâu bịa tạc ra những một trong các việc ấy thực hiện những gì. Chao ôi! Cực nhục không thể, cả xã Việt gian! Rồi đó rõ được thực hiện ăn, marketing ra sao? Ai người ta chứa. Ai người ta marketing mấy. Suốt cả loại nước VN này người ta kinh ttrênm, người ta hằn thù loại giống Việt gian bán nước… Lại vẫn còn từng nào người xã, tan tác quý rấtch một phương phái xinha ko rõ được loài người ta từng rõ loại cơ sự này không thể?

Tối ấy ko một ai nói với ai câu nào, lượngg ko yên ắng tới lạ. Rồi vẫn loại giọng rì rầm như thường ngày:

– Này thày nó ạ.

Tôi nằm rũ ra phía trên giường ko nói gì.

– Thày nó ngủ rồi à?

– Gì? Tôi khẽ nhúc nhắc:

– Tôi thấy người ta đồn… tôi gắt lên:

– Biết rồi!

Tôi nghĩ rợn khắp cơ thể. Cả môi trường sống mới thường đen tối, lầm than cũ nổi lên trong ý nghĩ . Tôi ko thể về loại xã ấy được phái xinha. Về những thời gian này ra tôi chịu mất không còn à? Không thể được! Làng thì yêu thực, nhưng xã theo Tây mất rồi thì phquan ải thù. Tôi ôm thằng con út lên lòng, vỗ nhè dễ chịu vào sườn lưng nó, khẽ hỏi:

– Húc kia! Thầy hỏi con nhé, con là con ai?

– Là con thầy mấy lỵ con u.

– Thế nhà con trên đâu?

– Nhà ta trên xã chợ Dầu.

– Thế con với thích về xã chợ Dầu ko? Thằng nhỏ ngớ ngẩn nép input ngực tôi replay khe khẽ:

– Có. Tôi ôm khtối thiểu thằng nhỏ ngớ ngẩn vào lòng, một lúc nhiều ngày lại hỏi:

– À thầy hỏi con nhé. Thế con ủng hộ ai? Thằng nhỏ ngớ ngẩn giơ tay lên, dạn dĩ và rành rẽ:

– Ủng hộ Cụ Xì Gòn muôn năm! Nước mắt tôi giàn ra, chảy ròng rã ròng rã phía trên nhì má. Tôi thủ thỉ:

– Ừ đúng rồi, ủng hộ Cụ Hồ con nhỉ.

Chiều hôm ấy với anh cùng xã tới ctương đối, cũng người chợ Dầu những chưng ạ. Tôi đóng khăn áo chỉnh tề tất tả theo hắn đi. Tôi vội vã tới quên cả dặn trẻ coi nhà. Tôi đi mãi tới xẩm tối mới về. Cái mặt buồn thiu thường ngày bỗng nhiên vui vẻ, sáng sủa ngời hẳn lên. Mồm rútm bẻm nnhì trầu, cặp mắt hung hung đỏ, hấp háy… Vừa tới ngõ tôi từng lên tiếng:

– Chúng mày đâu rồi, ra thầy chia quà dành cho nào.

Rồi tôi vội quý phái chưng Thứ khoe:

– Tây nó đốt nhà tôi rồi Ông chủ lớn ạ. Đốt nhẵn. Ông chủ toạ xã em vừa lên cquan ải chính… Cquan ải chính loại tin xã chợ Dầu chúng em Việt gian ấy mà. Láo! Láo không còn, chẳng với gì sất. Toàn là sai sự phần tiêu dùng cả!

Đấy câu truyện là vì vậy đấy quý rấtch ạ. Đến giờ nghĩ lại tôi vẫn ko sao quên được Cảm Xúc lúc nghe tin cquan ải chính. Btrêni vì thế với niềm tin vào Đảng, vào chưng Hồ và cả loại xã của tôi phái xinha nên rấtng chiến mới thắng lợi như ngày hoàn cảnh ngày hôm nay. Tôi mong qua câu truyện của tôi quý rấtch sẽ thmượt yêu quê nhà đất của tôi.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

bốn


Thai Ha

Bài xem thmượt số bốn

Ôi loại xã Dầu của tôi! Vẫn loại phong vị và ngọt ngào của lúa non đồng nội. Vẫn tuyến phố gạch đá xanh rơn. Bầu trời tăng cao thoáy, mênh mông bát ngát, vương chút nắng xuống mái đình cổ kính. Tôi từng yêu và yêu rõ được nhường nào loại mảnh đất trống này, nơi tôi sinh ra và to lên. Bọn giặc đáng lúcnh kia từng tàn trên đó. Làng Dầu ko vẫn còn như ngày tôi phquan ải rời xã tiêu chảyn cư phái xinha. Nhưng giờ quay về, lòng tôi vẫn thế, vẫn vẹn nguyên ko hề đổi rấtc. Trong tôi với loại gì nao nao rất lạ. Một Cảm Xúc nhớ nhớ, xen một tẹo thương, pha đôi sự tự động hào. Tôi như vỡ òa trong sự sung sướng. Hạnh phúc vì thế thực sự loại đau kcọp của một ngày xa xôi kia chỉ từ là hồi ức, hồi ức ko xinh quý phái trọng nhưng lại thực hiện dành cho loài người ta nhớ mãi chẳng thể quên.

Đó là một nhiệt độ nắng nóng. Cũng nhữngh đó mấy năm rồi. Và tôi thì cũng ko vẫn còn nhớ rõ dành cho nhiều.

Trưa ấy, trời nắng ghê nhiều. Nắng rọi xuống mặt sân sáng sủa lóa. Nắng như muốn thiêu rụi cả loài người. Có mấy tiếng gà trưa cất lên eo éo. Tiếng lũ ve thì ngân mãi ko thôi, não lòng. Xong việc, tôi với cả một sống nhiều ngày mà nằm nghĩ vẩn vơ. Và thế là tôi nhớ về loại xã Dầu của tôi, nhớ gớm ghê.

Tôi ngóng đứa phụ nữ to từng lúc một. Mong nó về nkhô giòn nhẹn nkhô giòn nhẹn để trông nhà trông cửa, để tôi vẫn còn được tạo loại việc mà tôi vẫn thực hiện. Một lúc sau, nó về. Tôi dặn dò con vài câu rồi bước vội ra vùng phía ngoài. Đường vắng ngắt hẳn người hỗ tương. Trời lồng lộng gió vẫn ko đủ để tcọpi đi loại nóng ran của mùa hè. Nắng thế này thì rút mẹ chúng nó. Tôi nghĩ rồi nói to. Có người trải qua, ngạc nhiên hỏi lại:

– Chúng nó nào?

– Tây ấy chứ vẫn còn chúng nó nào phái xinha. Ngồi vùng địa điểm giờ btrêni ngồi tù.

Nói rồi tôi bước thẳng. Cũng như thường lệ, tôi tấp vào trạm thông tin nghe ngóng tình hình chiến sự. Biết bao là tin hoặc là. Ruột gan tôi cứ như múa cả lên. Vui quá! Nhưng nhẫn nhịn như ấm áp của loài người thực là nhỏ ngớ ngẩn nhỏ. Ngờ đâu loại vui vẻ ấy chỉ là một ngày lặng gió trước lúc giông tố nổi lên. Cách bật dậy khỏi phòng thông tin, tôi rẽ vào dặn vợ vài việc rồi theo lối huyện cũ mà đi. Tôi tạt qua quán nước ngồi. Ở đó, những tốp người tản cư dưới xuôi lên ngồi đứng lố nhố. Nghe một người thiếu nữ nói bọn Tây nó vào xã Chợ Dầu, nó khủng bố, tôi run kinh khủng, quay phắt lại lắp đặt bắp hỏi:

– Nó… Nó vào xã Dầu htrên chưng? Thế ta giết thịt được từng nào thằng?

– Có giết thịt được thằng nào đâu. Cả xã chúng nó Việt gian theo Tây vẫn còn giết thịt gì phái xinha!

Giọng người thiếu nữ the thé, đầy mùi vị căm giận. Nó như gáo nước lạnh lẽo tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi sững sờ. Cổ loài người tang nghứa hẹn ắng lại, gia mặt tê rân rân, tưtrênng như tới ko thtrên được. Khóe mắt cứ rung rung, những rễ thần kinh trung ương như tê liệt. Một lúc nhiều ngày sau, tôi mới rặn è è, nuốt loại gì vương vướng trên cổ, hỏi lại, giọng lạc hẳn đi:

– Liệu với thực ko htrên chưng? Hay lại chỉ…

– Thì cửa hàng Công ty vừa trên dưới đấy lên đó mà lại…

Tôi không thể dứt lời thì người ta từng nói. Dứt khoát. Chắc như đinh đóng cột. Tôi đờ người. Hai tai ù ù. Chẳng vẫn còn nghe thấy gì cả. Giọng người kia như lẫn vào trong gió. Tôi trả tiền nước, dành chân oáng váng đứng lên, chèm chẹp mồm, cười cợt nhạt một tiếng:

– Hà, nắng gớm, về nào…

Tôi nói với mình mà như chẳng nói với ai. Tôi tự động trtrỏ chuột tới an mình. Lảng ra một nơi rồi bước hẳn, ko dám xoay đầu lại nhìn. Tôi cúi gằm mặt xuống mà đi, như tôi vừa thực hiện yếu đuối tố gì đó tội quạti nhiều. Về tới nhà, tôi nằm vật ra giường. Tay chân như nhũn hẳn ra, ko vẫn còn sức. Tôi thtrên dốc. Mấy đứa nhỏ len lét đưa nhau ra đầu nhà ctương đối sậm ctương đối sụi cùng nhau.

Nhìn lũ con, chẳng hiểu sao nước mắt tôi cứ dàn ra. Mắt mờ đi, nhạt nhòa. Mấy đứa nhtrên… Chúng nó là một trẻ nhỏ xã Việt gian đấy ư? Chúng nó cũng trtrên thành người ta rẻ rúng, hất hủi đấy ư? Khốn nạn, btrêni ấy tuổi đầu… Tôi tóm chặt nhì tay, móng đâm vào gia thịt, đau nhói. Tôi rtối thiểu lên như một thú nuôi bị thương, nhức nhối tới tột cùng:

– Chúng bay ăn miếng cơm hoặc là miếng gì vào mồm mà đi sinh hoạt loại giống Việt gian bán nước để điếm nhục thế này.

Tôi bỗng nhiên ngừng lại, ngờ ngợ. Tôi nhớ lại từng người. Họ toàn những người dân với ý thức cả mà. Họ quyết ko chịu đi để trên lại giữ xã, định bụng một phen sống mái với lũ chúng nó. Có chẳng lẽ loài người ta chịu điếm nhục mà đi sinh hoạt loại yếu đuối tố kinh khủng ấy!… Nhưng ko! Không với lửa thì thực hiện thế nào dành cho với khói? Ai người ta đi đặt yếu đuối tố vu vạ dành cho mà thực hiện những gì? Chao ôi! Cực nhục không thể? Cả xã Việt gian! Rồi đó rõ được sống ra sao? Ai người ta chứa? Ai người ta marketing mấy?… Tôi cứ lần thần nghĩ ngợi. Mọi thứ rối tung lên, như tơ vò, một mớ bòng bong. Gỡ ra sao thì cũng ko ra được. Thôi thì ngừng đi dành cho dễ chịu nợ. Bụng bảo dạ, tôi cố nhét dành cho sâu loại một trong các việc đó vào sâu trong bộ phận não. Nhưng nhẫn nhịn như vợ tôi cũng rõ được một trong các việc đó rồi. Chiều về, bà ấy uể oquan ải, loại mặt nặng nề như đeo chì. Mãi khuya, bà ấy mới dám lôi một trong các việc ấy ra. Vừa nói, hỏa khí trong tôi từng bùng lên. Thế là lặng bặt, nhẫn nhục.

Đmượt xuống yên ắng tới lạ. Đmượt đen như mực, như chỉ trực đợi tôi nhắm mắt xuôi tay là sẽ ôm trọn tâm trạng tôi. Tôi vẫn trằn trọc ko sao ngủ được. Hết trtrên mình bên đó lại trtrên mình bên kia, thtrên nhiều ngày. Chợt lặng hẳn đi, tôi nghe với tiếng léo xéo trên gian phía trên. Tiếng mụ chủ… Mụ nói loại gì vậy? Mụ nói loại gì mà xào xạc thế? Trống ngực tôi đập thình thịch. Nín thtrên, ruột gan như sôi lên, tôi lắng tai nghe ra vùng phía ngoài…

Từ ngày hôm ấy, tôi chỉ ru rú một ngóc ngách tòa nhà, tới cả nhà chưng Thứ cũng ko dám quý phái. Tủi cọp nhiều! Tôi vẫn còn mặt nóni nào mà nhìn người ta phái xinha?… Ruột gan tôi lúc nào na ná lửa đốt. Cứ một chỗ đông người túm lại tôi cũng để ý, dăm bảy tiếng cười cợt nói xa xa cũng ngơm ngớp lo kinh khủng, thân oáng nghe thấy mấy tiếng Tây, Việt gian… là lại chột dạ. Lủi thủi khắp nhà, nin thin thtối thiểu. Thôi lại một trong các việc ấy rồi! Các cụ từng nói “Ghét của nào trời trao của ấy”. Đúng tương tự động như những gì tôi lo kinh khủng, mụ chủ từng tới, ý tứ đuổi khéo cửa hàng Công ty. P.hquan ải rồi! Ai người ta ngớ ngẩn mà đi chứa lũ bán nước cơ chứ? Tất cả đang quay sườn lưng lại với tôi. Thật lúcếp kinh khủng! Thật là tuyệt đường sống! Biết mang nhau đi đâu những thời gian này? Biết đâu người ta chứa gia đình tôi? Cứ nghĩ, nghĩ và nghĩ mãi. Những ý nghĩ đen tối, kinh rợn cứ vì vậy mà len lách vào tâm chí tôi. Từng bước, từng bước một, chúng thống lĩnh tâm trí của tôi… Hay là quay về xã?…

Nước mắt tôi cứ dàn ra. Mặn chát. Về xã ư? Không… Không… Về xã tức là rút rấtng chiến, rút cụ Hồ. Về xã cùng nghĩa với việc chịu quay trtrên về thực hiện quân lính dành cho thằng Tây. Không thể được! Làng thì yêu. Yêu thực! Nhưng xã theo Tây mất rồi. Làng từng phản bộ phậni lại ta thì phquan ải thù.

Tôi bế thằng út, xoa đầu nó, hỏi khẽ:

– Húc kia! Thầy hỏi con nhé, con là con ai?

– Là con thầy mấy lị con u.

– Thế nhà con trên đâu ?

– Nhà ta trên xã Chợ Dầu.

– Thế con với thích về xã mình ko?

Thằng nhỏ ngớ ngẩn cúi mặt, vân vê phần gấu áo như tâm trí loại gì đó. Nó nép input ngục tôi, khẽ replay:

– Có.

Tiếng nói khẽ khàng. Như tiếng lòng của chính chúng ta dạng thân tôi. Sao tôi vẫn tiếp tục yêu loại xã ấy tới thế ? Tôi lại hỏi:

– Thế con ủng hộ ai?

– Con ủng hộ cụ Xì Gòn muôn năm!

Mắt thằng nhỏ ngớ ngẩn mtrên to không còn cỡ. Đôi mắt lung linh ấy ánh lên một nụ cười cợt vô tận. Thằng nhỏ ngớ ngẩn replay dứt khoát. Nước mắt tôi lại trào ra, ấm áp.

– Ừ đúng rồi, ủng hộ cụ Hồ con nhỉ.

Tôi thủ thỉ với thằng nhỏ ngớ ngẩn. Tôi khắc sâu vào lòng thằng nhỏ ngớ ngẩn mà na ná tự động nhủ với lòng mình, tự động thân oan dành cho chính mình. Cái lòng bố con tôi vì vậy đấy, với lúc nào dám đơn sai. Ckhông còn thì ckhông còn với lúc nào dám đơn sai.

Cứ vì vậy dành cho tới ngày hôm ấy. Tôi đạt được tin cquan ải chính. Như trút được trọng trách rưới trong tim, tôi sắm quà dành cho lũ trẻ. Rồi lật đật đi khoe với láng giềng láng giềng. P.hquan ải! P.hquan ải! P.hquan ải dành cho quý rấtch cùng rõ được loại tin ấy chứ. Tay chân tôi cứ múa không còn cả lên. Đi tới đâu tôi cũng hô thực to:

– Tây nó đốt xã tôi rồi. Nhà tôi những thời gian này chỉ từ vẫn còn sót lại một đống tro đen sì. Ông chủ toạ xã tôi vừa lên cquan ải chính,,, cquan ải chính loại tin xã Chợ Dầu cửa hàng Công ty Việt gian theo giặc ấy mà. Ra láo! Láo không còn, chẳng với gì sất. Toàn sai sự phần tiêu dùng cả!

Cái nhà cháy ấy là minh chứng dành cho việc xã tôi ko tuân theo giặc. Tôi hô hào như để trút rút những buồn phiền khô vừa new gần đó. Đã thực! Ai cũng mừng, cũng vui dành cho tôi…

Tiếng mấy người con léo réo. Thằng út thả tay tôi gọi to, thả tôi bật dậy khỏi hồi ức. Tôi nhìn quanh. Mắt ngân ngtrỏ chuột tới lệ. Tôi nhấc téng thằng nhỏ, hôn nó loại chụt. Nó cười cợt rúc rích, tiếng cười cợt như tan vào gió, như mang trong mình sự sung sướng của tôi bao trùm lên cả xã Dầu. Tôi gói ghém những hồi ức đó, nhét vào trong mỗi nơi thực sâu rồi vững bước, thẳng về phía trước, thẳng về loại xã của tôi. Còn hồi ức kia, nó chỉ thực hiện dành cho thương yêu xã của tôi thmượt nồng đượm mà thôi… Tôi tin rằng, trong tương lai vẫn tồn tại trên phía trước. Và tôi sẽ gieo hạt và trên đó để ấm áp ntrên hoa xứ strên này.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

5


Thai Ha

Bài xem thmượt số 5

Làng Chợ Dầu ngôi xã thân yêu nơi tôi sinh ra và to lên nhưng bọn Tây từng thực hiện dành cho dành cho cửa hàng Công ty phquan ải tiêu chảyn cư nơi rấtc, nhưng giờ đang được về lại nhà, Làng Dầu trong tim tôi vẫn vẹn nguyên như không thể sứt mẻ tối thiểu là tình thương tôi dành riêng của nó. Tôi ấm áp vì thế đang được quay về quê nhà nơi “chôn rau ngừng rốn” của tuổi thơ.

Trtrên về quê nhà tôi được nghe rõ được bao thông tin nào là phá hủy từng nào tên địch? từng nào người mất mát? đang chuyên chú lắng tai với việc phtrỏ chuột tới khtrêni tự động hào thì bỗng nhiên được tin từ là một người phụ nữ bảo rằng “xã Chợ Dầu theo Tây phản nhữngh mệnh”, giọng điệu người phụ nữ cay nghiệt và căm giận tiến lên. Nhận được tin dữ, Cảm Xúc số một đó là sốc, mặt tôi biến sắc, cổ loài người tang nghứa hẹn ắng lại,gia mặt tê rân rân, Cảm Xúc lúc đó thực xấu cọp và thuyệt vọng. Tôi là kẻ yêu xã, hãnh diệu và kể dành cho quý rấtch nghe từng việc tốt xinh về xã mình như giờ thành ra thế này, thực sự rất buồn, xấu cọp và thuyệt vọng về ngôi xã. Tôi lảng tránh đi nơi rấtc và về lại nhà.

Trtrên về tôi vẫn ko tin đó là sự thực, những tâm trí tâm tư nguyện vọng đấu tranh nhau dằng giai thân thương yêu kính xã và sự thực đang rất được ptương đối bày. Ngôi xã tôi kết nối bó, thân thiết, yêu vì thế những yếu đuối tố tốt xinh giờ trtrên thành xã theo giặc, tôi thực sự thuyệt vọng. Trong tâm ý rối bời tôi tâm sự với thằng út, những yếu đuối tố kể ra thực hiện tôi thấy dễ chịu nhõm hơn rõ được bao.

Tôi đi dạo cùng ông láng giềng tới tận tối mới về, Ông chủ lớn toạ xã chợ Dầu mới lên cquan ải chính, ông ấy dành cho hiểu thmượt loại tin xã theo Tây thực hiện Việt gian là sai sự thực, sai phần tiêu dùng. Tôi vui mừng tới nỗi hô hào trẻ con:

“Chúng mày đâu rồi, ra thầy chia dành cho”

Tôi dùng vội vã quý phái thì được khoe thông tin Tây nó đốt nhà, đốt sạch sẽ từng thứ, từng thông tin về xã chợ Dầu trước kia toàn sai sự thực. Dù gia tài bị mất đi nhưng ko tóm rõ nhiều sao trong tim tôi bỗng nhiên vui, vui vì thế tin nông thôn mình vẫn theo rấtng chiến, theo nhữngh mệnh.

Câu một trong các việc là vì vậy đó, trquan ải qua thật nhiều cung bậc xúc cảm từ thuyệt vọng, chán nản và nụ cười cợt bất thần tới nhảy cà tửng lên như một đứa trẻ, qua việc này niềm tự động hào về ngôi xã chợ Dầu trong tôi vẫn ko đổi rấtc, xã tôi vẫn mãi mãi trung thành với chủ với nhữngh mệnh.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

6


Thai Ha

Bài xem thmượt số 6

Vậy là từng hơn tháng trời, kể từ hoàn cảnh ngày Hai Thu, tôi rời xã Chợ Dầu yêu quý của tôi tiêu chảyn cư. Thật thực sự lúc xa quê rồi, người ta mới càng thấm thía lời nói của ông thân phụ ta.

Ở nơi tản cư, chẳng lúc nào tôi nguôi nỗi nhớ về xã của tôi. Niềm vui tuyệt nhất của tôi là tới phòng thông tin nghe, lướt web để hiểu thmượt thông tin rấtng chiến. Những lúc ấy, ruột gan tôi cứ như múa cả lên, vui quá!

Hôm nay, chẳng hiểu sao, con to nhà tôi đi sinh hoạt về muộn thực hiện dành cho dành cho tôi trong nhà cứ bứt rứt ko yên. Vì thế lúc vừa thấy bóng con nhỏ ngớ ngẩn thấp thân oáng đằng xa, tôi từng lao ngay ra dặn con nhỏ ngớ ngẩn trông nhà và vội vàng quay về phòng thông tin nghe lướt web như từng lần.

Tôi vẫn tuy nhiên những thời gian này tôi từng với những người con rất xinh và rất với hiếu. Hình ảnh lũy tre thực hiện cùng những con bò con trâu thực hiện tôi nhớ tới rất nhiều ngày rồi tôi và những đứa trẻ rấtc cùng lứa tuổi to lên dưới tia nắng ban mai thương hiệu những người dân dân cày vẫn nên cù chịu thương, chịu thương chịu khó ngày ngày thực hiện lụng vất và để với những bữa bữa cơm ngon bên gia đình. Hình ảnh khói phòng bếp là mộtm tôi liên tưtrênng tới rất nhiều ngày rồi tôi và gia đình tôi quê quần nướng những củ khoai phong lang đỏ và lời nói cười cợt vang vọng thực hiện xua tan đi ngày nhiều ngày mỏi mệt. Thực sự lành cực kỳ cấp bách với từng loài người ta ko tồn tại là quê loài người ta sẽ ko to lên được như những thời gian này giờ. Tôi rất yêu quê nhà rất yếu đuối xóm xã và yêu những người dân nồng nhiệt của tôi. Nó thực sự là những kỷ niệm xinh mà tôi tiết kiệm nhiều ngày nay. Mỗi lúc trtrên về nông thôn thì từng nào kí ức lại ùa về tương tự động như những mảnh ghép xinh tạo trỏ chuột tới tượng trong môi trường sống mới thường của những người dân cày như tôi những người dân láng giềng của thần tử người ta cũng luôn phải strên hữu những gia đình mới những môi trường sống mới thường riêng nhưng loài người ta mãi mãi mãi mãi nhớ về quê nhà như tôi từng tưtrênng quê nhà nhì tiếng thực quen thuộc ko lúc nào rất với thể file mỡ trong tâm trí tôi.

Tôi giờ chỉ từ người con út để giãi bày tâm sự. Mỗi lần ôm nó vào lòng, nhắc dành cho nó nhớ tới xã Chợ Dầu là quê nhà nó, tôi lại động lòng. Dù tôi từng quy định từ rút ngôi xã ấy thì tôi cũng ko thể dứt rút được thương yêu mạnh mẽ và uy lực với xã của tôi. Q.uyết định ấy như vết giao sắc lẹm cứa nứt trong tlặng tôi. Xót xa! Đau đớn! Nhưng, tôi ủng hộ rấtng chiến. Nhìn thằng nhỏ ngớ ngẩn con giơ tay, dạn dĩ, rành rẽ nói to: “Ủng hộ Cụ Xì Gòn muôn năm!”, nước mắt tôi lại giàn ra, thủ thỉ, khẳng định ràng buộc lại lời của con. Tôi nói như đế ngỏ lòng mình, như đê thân oan dành cho dòng thân mình phái xinha. Mặc dành cho cục bộ phận tổng thể những người dân ta nói tôi dân Chợ Dầu Việt gian, tôi vẫn ủng hộ Cụ Hồ dù số một, môi trường sống mới thường tôi ko rõ được sẽ ra sao.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

7


Thai Ha

Bài xem thmượt số 7

“Q.uê hương” – nhì tiếng ấy mới linh nghiệm thực hiện thế nào dành cho! Dẫu rằng tôi cùng rõ được bao người rấtc phái xinha chỉ là những người dân dân cày chân lấm tay bùn, ngày ngày đầu tắt mặt tối, bán mặt dành cho đất bán sườn lưng dành cho trời thì cửa hàng Công ty cũng luôn phải strên hữu quê nhà đất của tôi và rất yêu nó. Sau Cách mạng tháng Tám, thương yêu quê nhà đất của cửa hàng Công ty vẫn còn được không ngừng mtrên mênh mông ra, kết nối bó, nối sát với thương yêu nước, ý thức rấtng chiến. Tôi cũng ko ngoại lệ. Ấy vậy mà với cùng một lần, thương yêu xã, yêu nước của tôi từng bị đặt vào trong một thách thức thực hiện tôi mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày liền.

Trước lúc kể về câu truyện của tôi, tôi nên reviews về chúng ta dạng thân mình trước chứ nhỉ? Tuy quý rấtch thường gọi tôi là ông Hai nhưng tên thực của tôi là Nguyễn Hai Thu. Nhắc tới xã tôi, chắc quý rấtch luôn từng rõ được tới rồi nhỉ, xã tôi với ý thức rấtng chiến thế mà lại! Làng tôi đó chính là xã Chợ Dầu thuộc huyện Từ Sơn tỉnh Thành P.hố Bắc Ninh đấy! Nhớ năm ấy loại lũ P.háp vô dạy dỗ chúng nó tràn quý phái xâm lăng VN, tôi ước muốn trên lại sát cánh cùng những bạn hữu giết thịt ckhông còn thân phụ ckhông còn mẹ chúng nó, ngặt nỗi dạo ấy trái gió trtrên trời, loại chân của tôi nhức nhối quá, hơn phái xinha nhà tôi vẫn còn tồn tại một đàn con nheo nhóc, nên gia đình tôi buộc phquan ải tiêu chảyn cư trên vùng đất Thắng theo chủ trương của cụ Hồ: tản cư là yêu nước.

Ở nơi tản cư, tôi cũng chẳng nhàn hạ rỗi tẹo nào. hộ gia đình tôi ăn hoàn cảnh ngày hôm nay phquan ải nghĩ tới bữa mai, ăn trong năm này phquan ải nghĩ tới quý phái năm, rồi vẫn còn phquan ải góp hoa màu sắc để đáp ứng rấtng chiến phái xinha chứ, tính mẫu gì rồi cũng ko thấy đủ, vậy nên gia đình tôi phquan ải thực hiện vần vật một ngày nhiều ngày. Ngày nào thì cũng vậy, nhì tay chân tôi mỏi nhừ, tưtrênng như vô tồn tại sức mà bước, mà cầm, mà tóm, mà động đậy phái xinha. Ấy vậy mà cứ từng lúc nằm vật xuống giường, tôi lại vắt tay lên trán nghĩ về xã rồi lại tự động tưtrênng tượng về những phương pháp thực hiện rấtng chiến của xã: đào đường, đắp ụ, xẻ hào, khuân đá,… Chỉ nghĩ tới thôi là tôi cảm thấy mình như tràn trề sinh lực, phảng phất như cục bộ phận tổng thể mỏi mệt luôn tan biến không còn. Chắc tối nay tôi sẽ lại quý phái nhà chưng Thứ để khoe về xã mất! Ôi, xã của tôi mới đáng tự động hào thực hiện thế nào dành cho!

Ở vùng đất Thắng này phương pháp thực hiện thích thú của tôi là xuống phòng thông tin nghe lóm thông tin mà người ta tìm hiểu phía trên hiện ra. Không phquan ải là tôi ko rõ được tìm hiểu mà thực ra tôi từng loài người tac qua một tấm dân gian loài người tac vụ rồi đó, rõ được tìm hiểu, rõ được viết hẳn hoi ấy nhé, cơ mà chữ in này khó nhận mặt chữ, tôi chỉ tìm hiểu được quạt mỗ, câu được câu ko, thực là kcọp tâm cực kì! May thoặc là đổi, hôm ấy tôi chạm mặt trúng một chàng trai tăng cao to, phía trên người mặc bộ phận binh phục màu sắc xanh lá cây xanh cây nom rất đỏm vóc dáng. Chắc hẳn là một anh dân binh mới loài người tac, chữ nào chữ nấy tìm hiểu lờ lững rãi, to, rành rẽ từng chữ. Bao nhiêu là tin hoặc là, nào thì với cùng một em nhỏ trong ban tuyên truyền xung phong bơi ra thân hồ Hoàn Kiếm nạp quốc kì lên Tháp Rùa, rồi anh trung đội trưtrênng sau lúc giết thịt được bảy tên giặc từng tự động sát btrêni quả lựu đạn kết thúc, hoặc là đội phái xinh du kích Trưng Trắc giả thực hiện người sắm hàng từng bắt sống được một tên nhì bốt Thao ngay thân chợ. Lại vẫn còn bao tin tấn công úp phái xinha, nơi này giết thịt một tí, nơi kia giết thịt một tí, rồi vẫn còn tìm tòi được cả súng phái xinha. Tôi càng nghe càng hăng say, càng mừng húm, rồi đùng một chiếc lại nghĩ tới xã: “Cái lũ P.háp tép riu đó mà trải qua xã mình khẳng định chắc như đinh sẽ bị tiến công dành cho tơi bời rồi xã tôi cũng rất được lên hiện ra dành cho mà xem.” Càng nghĩ tôi càng thấy đúng rồi cười cợt thầm mỗi mình.

Ra khỏi phòng thông tin, tôi rẽ vào quán dặn dò vợ mấy câu rồi đi thẳng ra lối huyện cũ. Đi được một quãng tôi chạm mặt phquan ải một tốp người tản cư mới trên dưới xuôi lên, tôi vội tìm một quán sắp đấy ngồi nghe ngóng thông tin. Tôi hỏi bọn loài người ta:

– Các ông, những bà trên đâu lên ta đấy ạ!

Một người thiếu nữ mau mồm replay:

– Thưa ông, chúng cháu trên Gia Lâm lên đấy ạ. Đi tứ năm hôm mới lên đến mức đó, vất vả quá!

Tôi hỏi thmượt mấy câu về tình hình dưới xuôi, ai rõ được lại nghe được thông tin bọn giặc rút giặc rút trên Thành P.hố Bắc Ninh về qua chợ Dầu. Tôi đinh ninh xã mình phquan ải giết thịt được vài thằng, nào ngờ một người thiếu nữ nuôi con ăn học lại nói dành cho tôi một tin dữ: cả xã Chợ Dầu của tôi theo Tây. Tôi như bị sét tiến công trúng, khắp cơ thể cứng lại, đờ ra, tưtrênng như từng ngừng thtrên. P.hquan ải một lúc nhiều ngày sau, tôi dòng năng kịp, run run hỏi lại, nhưng đáp án tôi đạt được lại đập nát vụn chút kỳ vọng kết thúc của tôi, loài người ta khẳng định ràng buộc rằng bọn Tây vào xã, cả xã tôi vác cờ thần ra đón, rồi cả thằng chánh Bệu khuân không còn đồ đoàn theo giặc. Tôi thấy mắt mình nóng lên, nước mặt như chực trào ra, cổ loài người tang như bị loại gì chặn lại. Đắng ngắt! Bây giờ tôi chỉ với cùng một ý nghĩ muốn về nhà trốn tránh không còn thảy. Tôi vội đứng lên trả tiền trà, rồi vờ như vô thèm để ý, vươn vai nói to rồi chuồn thẳng:

– Hà, nắng gớm, về nào,…

Dù từng đi bật dậy khỏi quán, tôi vẫn nghe tiếng lanh lảnh của những người thiếu nữ nọ vọng ra:

– Cha mẹ tiên sư nhà chúng nó! Đói kcọp ăn trộm ăn trộm người ta vẫn còn thương. Cái giống Việt gian bán nước thì dành cho từng đứa một nhát!

Về tới nhà, toàn thân tôi như bị rút cạn sức lực, nằm vật ra giường, liếc mắt nhìn lũ trẻ nhà mình đang ctương đối ngoài khe. Có lẽ chúng thấy tôi rấtc thường nên ngoan ngoãn tránh đi. Tôi nhức nhối, tủi nhục, nước mắt giàn giụa: “Ôi thân phụo mấy người con số kcọp của tôi, chúng nó mới tí tuổi đầu mà từng ngoan hiểu một trong các việc vì vậy, với tạo ra tội nên tình gì đâu mà bị người ta gán dành cho loại mác trẻ nhỏ xã Việt gian cơ chứ. Khốn nạn, loại bọn này ăn loại gì mà đổ đốn, dám bán nước, phản bộ phậni Tổ quốc, phản bộ phậni cụ Hồ muôn năm thế này hả trời.” Tức giận, tôi mắng ra lời mãi mãi dành cho bõ tức.

Nhưng mắng xong rồi tôi mới ngờ ngợ như lời mình với gì đó ko đúng. Mọi đứa trên xã rấti niệm tôi vẫn còn tồn tại ý thức rấtng chiến hơn, quyết tâm trên lại thư hùng với giặc mà lại! Mới nghĩ vì vậy, tôi lạt gạt phắt đi ngay, ko tồn tại lửa thực hiện thế nào dành cho với khói, người ta ko tồn tại thù ân oán với mình thì đặt yếu đuối tố với mình để thực hiện những gì, huống chi tên chánh Bệu đích thị là kẻ xã mình rồi, ko tồn tại sai. Chao ôi, điếm nhục không thể, cả xã Việt gian!

Tối ấy vợ tôi về, với nhẽ bà ấy cũng nghe tin rồi, vì tôi thấy bà khang rấtc, khắp cơ thể uể oquan ải, mặt cúi gằm xuống, đi thẳng vào khắp nhà cất thúng rồi ra thềm ôm má nghĩ ngợi. Thấy mẹ vì vậy lũ trẻ cũng ko dám đòi quà. Sự lặng lặng lúcếp kinh khủng bao trùm lên gian nhà nhỏ. Mãi khuya, vợ tôi mới chống gối đứng lên, lẳng lặng xuống phòng bếp đếm tiền hàng như thường lệ. Lúc nhiều ngày sau bà mới nhỏ giọng gọi tôi, nhưng tôi chủ ý tảng lờ đi, dù rằng cong gắt gắt ngắt lời bà lúc bà nhẫn nhịn như định nhắc nhtrên lại một trong các việc ban sáng sủa. Bà ấy nín bặt, lát sau mới khẽ khàng nói tiếp rằng người ta đồn nơi này sẽ ko chứa những người dân xã Chợ Dầu phái xinha. Tôi lặng đi, ko dám hé nửa lời, vì tôi rõ được hiện giờ tâm ý tôi ko tốt, nếu như nói thmượt câu gì phái xinha sẽ thực hiện dành cho dành cho tổn hại tới bà ấy mất. Nhìn khuôn mặt gầy gò, mới ngoài tứ mươi mà tưtrênng dường như từng già đi cả chục tuổi, những mối nhăn, vết chân chlặng như ghi lại những tháng ngày vất vả vất vả bà phquan ải trquan ải qua lúc chung sống với tôi, tôi cũng thấy cọp thứa hẹn nhiều chứ! Nhưng rõ được thực hiện thế nào dành cho được, những lời nói ban sáng sủa của mụ thiếu nữ nọ vẫn đeo bám, ám ảnh, dằn vặt tôi mãi. Tôi trằn trọc mãi mà hoàn toàn ko tài nào ngủ được. Một tối thức trắng!

Ba tứ ngày tiếp tiếp theo tôi mãi mãi cảm thấy không an tâm lo kinh khủng, ko dám bước ra rới tổ ấm nửa bước dù chỉ là quý phái nhà chưng Thứ, chỉ có một chỗ đông người xúm xtối thiểu lại , hoặc là nghe tiếng cười cợt nói xa xa, tôi cũng kinh khủng hãi, nghĩ rằng người ta đang nói về “loại một trong các việc ấy”, rồi chỉ thoang thân oáng nghe được mấy tiếng Tây, Việt gian, cam-nhông là tôi lại lủi ra một ngóc ngách tòa nhà, nín thtối thiểu. Đặc biệt là mụ chủ nhân của ngôi nhà, từ hoàn cảnh ngày xẩy ra một trong các việc ấy, thỉnh thoảng mụ lại dùng quý phái nói bóng nói gió, đâm cloài người tat, giễu, dọa nạt gia đình tôi một hồi. Hình như mụ ta lấy yếu đuối tố thực hiện dành cho vợ ck tôi kcọp ngấm kcọp ngầm là mụ thích. Thậm chí với lần mụ vẫn còn rình rập đe dọa rằng trên đó người ta đồn rằng ko chứa người xã Chợ Dầu cửa hàng Công ty trên đó phái xinha. Tuy đó chỉ là yếu đuối tố vì vợ tôi kể lại nhưng là mộtm tôi khốn đốn, kcọp strên một phen. Rời khỏi đó gia đình tôi dùng thử phương pháp bước ra đâu về đâu những thời gian này, ai người ta dành cho trên nhờ có, ai người ta marketing với? “Hay là quay về xã…” vừa mới chớm nghĩ vì vậy, tôi tức thời phản đối ngay, về xã ko phquan ải là cam chịu loại mác Việt gian, phản bộ phậni Tổ quốc, rút lại rấtng chiến, cụ Hồ… Cuối cùng, phquan ải kcọp đau nhiều tôi mới ra được quy định: Làng thì yêu thực, nhưng xã theo Tây mất rồi thì phquan ải thù.

Q.uyết định thì vì vậy nhưng ctình ái yêu xã này từng ngấm vào máu thịt, là một phần thân thể của tôi rồi, đâu phquan ải bảo thù là tôi thù ngay được, thế là tôi phquan ải tìm thằng Húc truyện trò để để giquan ải khuây. Khi tôi hỏi nó nhà ta trên đâu thì nó replay là xã Chợ Dầu, lúc tôi hỏi nó với muốn về xã ko nó chỉ khe khẽ đáp: với. Vậy mà lúc tôi hỏi nó ủng hộ ai thì nó lại replay dạn dĩ và rành rẽ: ủng hộ cụ Xì Gòn muôn năm. Nghe câu replay của nó mà lòng tôi đau như ngừng, vì tâm sự của nó là một tâm sự của tôi, nói với nó là một tôi đang tự động giquan ải tỏa lòng mình, như để mình lại thân oan dành cho dòng thân mình phái xinha. Tôi rõ được loại ý nghĩ mong với bạn hữu đồng chí, cụ Hồ nghe được mà rõ được, mà xét soi dành cho bố con tôi chỉ là ý nghĩ viển vông, nhưng tôi vẫn ko nhịn được mà rỉ tai với con. Chí tối thiểu, từng lần rỉ tai với con xong, lòng tôi cũng vơi đi mấy phần.

Nhưng với cùng một một trong các việc từng xẩy ra thực hiện dành cho dành cho tảng đá trong tim tôi bặt tăm trọn vẹn: Ông chủ lớn toạ từng dành cho hoặc là tin xã tôi được cquan ải chính. Hôm ấy, ngài ấy hình thành trước mặt tôi thực hiện tôi sửng sốt, tức thời ko dòng năng kịp, mãi mới nhớ ra là phquan ải mời rấtch vào trong nhà. Thì ra ngài ấy muốn mời tôi cùng cung ứng thông tin. Tôi cloài người tan ngay ra bộ phận quần áo thật sạch sẽ, timượt tất nhất mà dù rằng là lễ Tết tôi cũng ko nỡ diện để mặc vào, chỉnh nkết nối gọn lại đầu tóc rồi cùng đi với ngài ấy. Mãi tới sẩm tối tôi mới về tới nhà. Vừa chia quà dành cho những con xong, tôi quý phái ngay nhà chưng Thứ và nhà chủ nhân của ngôi nhà chứae rằng Ông chủ lớn toạ vừa lên cquan ải chính loại tin xã tôi theo giặc là “sai sự phần tiêu dùng”, dù rằng khoe cả loại tin nhà tôi bị Tây đốt mất rồ. Mặc dù rấti niệm những người dân cày cửa hàng Công ty loại nhà là cấp bách nhất nhưng tôi ko ức chế nổi sự sung sướng của tôi. Chỉ là một phòng trên thôi, trong tương lai trận đấu tranh kết thúc quay về thi công lại cũng rất được, chứ nếu gianh dự của xã bị mất thì này sẽ là một vết nhơ mà kể cả qua từng nào năm cũng ko xóa nhòa đi nổi.

Tôi tưtrênng câu truyện nhỏ này chỉ với gia đình tôi và vài người che phủ rõ được nhưng ko thể ngờ được nó lại được nhà văn Klặng Lân – một nhà văn lẫn quê với tôi – viết thành một truyện nkết nối đăng phía trên hiện ra Văn nghệ và vẫn còn được tiến công giá rất tăng cao. Nhà văn từng mượn truyện của tôi để rấti quát thành tình thương của những người dân cày của khắp từng nơi phía trên từng miền của Tổ quốc. Là người dân cày ai chẳng yêu nơi chôn rau ngừng rốn của tôi, giang sơn với giặc người dân cày mọi vùng địa điểm luôn đứng lên tham gia rấtng chiến. Đó là sự tin tưtrênng cực kì vào Cách mạng.

Cuộc sống ngày hoàn cảnh ngày hôm nay của không tối thiểu chúng ta đang càng ngày càng trtrên thành tốt hơn, cục bộ phận tổng thể là nhờ có với Cách mạng. Chính vì thế vậy loài người ta càng phquan ải nỗ lực mang cực kì mình hiến đâng dành cho giang sơn, dành cho quê nhà để giang sơn không còn giặc, môi trường sống mới thường của những người dân cày sẽ tiến hành đổi mới trọn vẹn.

Hình minh hoạ
Hình minh hoạ

Nguồn: cửa hàng Công ty
Top 7 Bài văn đóng vai ông Hai kể lại truyện nkết nối Làng của Klặng Lân (Ngữ văn 9) hoặc là nhất

[contact-form-7 404 "Not Found"]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.