trong lúc tiền bạc là chủ đề nhạy cảm ở phương Tây thì nhiều người Trung Quốc lại không ngần ngại nhắc đến vấn đề này.

Thiệu Diệc Phàm vẫn còn đấy nhớ lần trước tiên cô trình làng vị hôn phu của tớ với phụ huynh. Gần như ngay lập tức, họ hỏi 3 thắc mắc: “Anh ta làm gì để kiếm sống, anh ta tìm kiếm được bao nhiêu và anh ta sở hữu bao nhiêu tài sản?”.

tuy nhiên nói về tiền bạc rất có thể là điều cấm kỵ ở phương Tây, tuy nhiên nhiều người Trung Quốc lại thảo luận về vấn đề này một kiểu thẳng thắn. Giáo sư nhân chủng học David Palmer của Đại học Hồng Kông nhớ lại, trong lần đi xe buýt trước tiên ở Thành Đô vào năm 1993, ông đã biết thành hỏi rằng mình tìm kiếm được bao nhiêu tiền.

“Khi tôi lên xe buýt, mọi người chính thức trò chuyện với tôi. thắc mắc trước tiên là: ‘Vậy fan tới từ đâu?’. thắc mắc thứ hai là ‘fan làm nghề gì?’. thắc mắc thứ ba là ‘fan tìm kiếm được bao nhiêu một tháng?’”.

“Mọi người đều hỏi tôi 3 thắc mắc giống nhau, theo thứ tự đó, mặc dù tôi đang ở trên xe buýt, xe lửa hay nhà hàng quán ăn”, ông nhớ lại.

Tại sao người Trung Quốc dường như ưu tiên sự phong phú hơn những thứ khác?

Tại sao người Trung Quốc không ngại nói về tiền bạc?

Đạo giáo có vị thần của sự phong phú, Caishenye, người mà ai cũng cầu mong sẽ đến với mình. 

Vào những năm 1960, nhà lãnh đạo Mao Trạch Đông của Trung Quốc đã tìm cách thoát khỏi tác động của tư phiên bản chủ nghĩa. tiếp theo là một thập kỷ hỗn loạn được gọi là Cách mạng văn hóa truyền thống, thời kỳ mà người ta được khuyến khích quay sống lưng lại với ngẫu nhiên ai mà người ta nghi ngờ có chứa đựng những tư tưởng tư phiên bản.

Cách mạng văn hóa truyền thống khiến cho nền tài chính Trung Quốc điêu đứng. Đến năm 1976, 1/3 dân số nông thôn sống dưới mức nghèo khổ. Đặng Tiểu Bình lên nắm quyền sau tử vong của Mao Trạch Đông và tìm cách đưa vương quốc thoát khỏi nghèo đói. Ông đã phát hành những cải cách nhằm mục tiêu xuất hiện thị trường Trung Quốc và khuyến khích những doanh nghiệp tư nhân.

Chỉ trong vài thập kỷ, Trung Quốc đang trở thành nơi có số triệu phú cao thứ 2 toàn thị trường quốc tế. Những đứa trẻ sống trong sự phong phú, được gọi là fuerdai. Lối sống xa hoa của họ đang trở thành hiện thân của sự phong phú mới hình thành của vương quốc.

Tại sao người Trung Quốc không ngại nói về tiền bạc?

Một người đàn ông Trung Quốc trải nghiệm chiếc máy bay phản lực tại triển lãm hàng không ở sân bay Hồng Kiều, Thượng Hải vào tháng 4/2014.

Sự bùng nổ của tài sản tư nhân đã giúp loại bỏ những cấm kỵ của xã hội xung quanh việc thảo luận cởi mở về tiền bạc. “trong tuổi trung bình của những triệu phú ở Trung Quốc đại lục là 37 tuổi”, Sara Jane Ho, người điều hành Institute Sarita, một trường dạy nghi thức giành cho phụ nữ phong phú ở Trung Quốc cho thấy. “Họ lớn lên trong cảnh nghèo đói cùng cực. Họ chỉ muốn yêu thương mọi người xung quanh và đảm nói rằng con cái của họ không lúc nào phải sống khổ sở theo cái cách đó”.

tuy nhiên trong cả trước khi tài chính Trung Quốc trỗi dậy gần đây, người Trung Quốc từ lâu đã biết thành ám Hình ảnh bởi tài sản. Trung Quốc có truyền thống cuội nguồn tôn giáo gắn tiền bạc với tình hình.

tuy nhiên 90% người Trung Quốc xác định là không theo tôn giáo nào, tuy nhiên nhiều người vẫn thực hành tôn giáo có mục đích mang lại lợi ích trong toàn thị trường quốc tế vật chất.

“một số trong những nơi trên toàn thị trường quốc tế có nền văn hóa truyền thống tôn giáo rất mạnh mẽ và tự tin, nơi việc quan tâm đến vật chất thực sự bị xem như là xấu”, giáo sư nhân chủng học Palmer tới từ Đại học Hồng Kông nhận định. “tuy nhiên có điều gì đó trong tôn giáo Trung Quốc thực sự ngược lại với Xu thế này”.

Ở Trung Quốc, Đạo giáo và Phật giáo có tác động thâm thúy đến văn hóa truyền thống, tuy nhiên hầu hết mọi người không tự nhận mình là tín đồ của một tôn giáo ví dụ. Đạo Phật có quan niệm về nghiệp – sinh ra trong một mái ấm gia đình giàu Tức là kiếp trước fan là người tốt. Trong Đạo giáo, có vị thần của sự phong phú, Caishenye, mà mọi người cầu mong đến với mình.

một số trong những người rất tin tưởng vào phong thủy, cho rằng sự phong phú của cá thể rất có thể đến bằng phương pháp tự điều chỉnh môi trường thiên nhiên xung quanh của một người, chẳng hạn như đặt một bể cá trong phòng khách.

Trung Quốc đã được một xã hội thương mại hóa cao trong hàng nghìn năm. Tần Thủy Hoàng, vị hoàng đế trước tiên của triều đại nhà Tần, đã thiết lập khối hệ thống tiền tệ, khi ông nắm quyền vào năm 221 TCN.

tiếp theo, trong triều đại Tây Hán (năm 206 trước Công nguyên đến năm thứ 9 sau Công nguyên), sinh hoạt ngoại thương chính thức ở Trung Quốc với việc tiết ra Con đường kính trắng Tơ lụa. Thủ đô Changan đang trở thành một thành phố quốc tế, với những thương nhân tới từ khắp nơi trên toàn thị trường quốc tế.

Khi thương mại tiếp tục phát triển và Trung Quốc trở thành trung tâm của nền tài chính toàn thị trường quốc tế, tiền đóng một vai trò quan trọng. Khi tiền kim loại trở nên quá nặng để mang theo, những thương gia đã để chúng lại cho những đại lý đáng tin cậy, những người sẽ ghi lại những khoản tiền gửi trên giấy, dẫn theo việc sáng tiết ra tiền giấy ở Trung Quốc vào triều đại nhà đường kính trắng (618-907).

“Người ta hay nói về việc văn hóa truyền thống tiêu dùng đã tác động thế nào đến những người sống ở chính sách tư phiên bản trong một vài thế hệ. Còn ở Trung Quốc, nó không phải là một vài thế hệ. Nó đã trình làng cả nghìn năm rồi”, giáo sư Palmer nói.

Đăng Dương(Theo SCMP)

Trung Quốc sẽ có chính sách khuyến khích con cái sống gần cha mẹ

Trung Quốc sẽ được được chính sách khuyến khích con cái sống gần thân phụ mẹ

Trong một tài liệu mới công bố, Trung Quốc có kế hoạch phát triển những chính sách khuyến khích người dân sống cùng hoặc sống gần thân phụ mẹ già để tiện chăm sóc.  

Nguồn: Tại sao người Trung Quốc không ngại nói về tiền bạc? – tastykitchen.vn – inhat.vn – vietnamnet.vn

[contact-form-7 id="340" title="Hỗ trợ giải đáp"]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *